con chim sáo nhỏ - trân châu

Robin
Robin(7965 tài liệu)
(4 người theo dõi)
Lượt xem 2
0
Tải xuống
(Lịch sử tải xuống)
Số trang: 60 | Loại file: DOC
0

Gửi bình luận

Bình luận

Thông tin tài liệu

Ngày đăng: 19/02/2014, 23:03

Mô tả: Con Chim Sáo Nhỏ Trân ChâuTrân ChâuCon Chim Sáo NhỏChào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di độngNguồn: http://vnthuquan.net/Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ.MỤC LỤCChương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương KếtTrân Châu Con Chim Sáo NhỏChương 1 Dũng gôí đầu lên đôi tay, lim dim đôi mắt đã mỏi nhù vì cố giải cho xong mấy bài lượng giác “khó nuốt trôi”. Buổi trưa góc vướn nhỏ nhá Dũng thật im lìm, trên chiếc võng đong đưa theo từng cơn gió nhẹ, làm Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.netCon Chim Sáo Nhỏ Trân Châulung lay khua động bao cành lá…Dũng thấy khung cảnh thật đẹp, nhất là cái mương nhỏ với làn nước xanh trong lăn tăn những gợn sóng theo chiều gió đẩy. Hòa lẫn vào đấy là mùi hương thoang thoảng của hoa bưởi đầu nhà đang vào mùa nở rộ, xuyền xao cả tâm hồn. Giấc ngủ dần đến, đang mơ màng chưa kịp chìm sâu vào sự say nồng êm ái thì Dũng đã phải choàng dậy bước nhanh ra ngõ khi có tiếng gọi the thé của con sáo nhỏ. - “Nhà có khách…nhà có khách!” - Nghe rồi! – Dũng lên tiếng vổ nhẹ tay lên chiếc lỗng treo nơi đầu cửa. - Giỏi lắm, lát anh thưởng cho cưng nhé, Sáo. Con Sáo gật gù đồng tình, cái đầu tí tẹo xinh xinh nghểnh lê như thích thú trước sự quan tâm đặc biệtcủa cậu chủ nhỏ than thương. Trước mắt Dũng là một cô gái xa lạ, có nét gì đó e dè ngần ngại của người khách từ xa mới đến. - Chị…tìm ai? – Dũng lên tiếng. - Dạ…tôi muốn tìm cô Hiền, có phải nhà này không ạ? - Giọng cô gái nhỏ trả lời. - Vâng! Nhưng mẹ tôi đi vắng rồi, có lẽ chiều mới về. - Vậy…khoảng mấy giờ? - Năm giờ mười lăm thì mới tan học. - Tôi… - Cô gái ngần ngừ và cắn nhẹ bờ môi dung đưa cái túi hành lý khá nặng. Còn Dũng hơi nhíu mày, cố nhớ xem người con gái quen biết ở đâu mà đột ngột tới tìm mẹ mình. - Dũng này…bộ không còn nhận ra Hương à? – Cô gái tên Hương than thiện. - Hồi đấy ở Bình Dương tụi mình cùng học lớp Năm A1. Thầy Nghĩa chủ nhiệm, Hương và Dũng cứ thay phiên đứng đầu lớp hoài đó. - Chị là…Tuyết Hương? – Dũng ngỡ ngàng. - Ừ! - Thiệt không vậy? – Dũng bất ngờ đến phát ngáo, nhìn thẳng vào Hương. Bây giờ cô bạn gái thời thơ ấu…cái đuôi gà ngày xưa đã trở thành mái tóc nhung đen mượt mà. Còn đôi mắt hay khóc nhè khi bị điểm xấu đã long lanh sang và đen lay láy đến ưa nhìn. Hương thật sự đãhoàn toàn thay đổi, từ một đứa con gái ốm nhom, gầy còm với màu da “bánh ít”. Giờ trở thành thiếu nữ tuổi tròn trăng, Hương rất đẹp với làn da trắng ngà ngọc cùng bờ môi tươi đến lạ lung. Trong một phút nào đó, anh con trai mới lớn nghe long xao động, lâng lâng một thứ tình cảm vui mừng phấn khởi… Nhưng sao vẫn thấy hồi hộp…choáng ngộp…đến nỗi Dũng cứ ngây người như pho tượng đã hóa thành đá tự lúc nào. Nếu như tiếng con Sáo nhỏ than yêu của Dũng không cất lên kịp lúc để đánhthức cậu chủ nhỏ của mình. Chắc có lẽ… Dũng cứ đứng mãi, chon chân tại nơi này rối. - Khách đến chơi…mời vào nhà…Mời vào nhà… - Xin lỗi…xin lỗi Hương nha. – Dũng bối rối khỏa lấp. - Bất ngờ quá làm mình hơi bị động. Nè! VàoTạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.netCon Chim Sáo Nhỏ Trân Châunhà đi, ở đây nắng quá. Ðưa túi hành lý đây Dũng xách phụ cho. - Dạ khỏi, Hương tự xách được rồi. – Hương đi theo Dũng qưa giàn hoa thiên lý được uốn cong làm cổng rào ra vào nhà. Nhỏ đảo nhanh đôi mắt nhìn lên cái sân được trồng vô số các loài hoa đang khoe sắc. Bao bọc chung quanh là hang bong bụp dược cắt thẳng tắp khéo léo. - Nhà cô Hiền và Dũng đẹp quá trời. – Hương buột miệng xuýt xoa. - Thảo nào ba Hương nhất định biểu về đây học, không khí trong lành và êm dịu hơ ở Ðà-Lạt là khác nữa đó. - Có gì đâu. – Dũng tự xoa đầu mình cười, nhưng thâm tâm cũng hơi đắc ý với lời khen của cô bạn. -Ở đây cây xanh nhiều…mát mẻ là lẽ bình thường thôi. À phải, Hương để hành lý ở ghế nè…rồi ra sau rửa mặt, Dũng đi hái dừa xiêm uống cho mát. - Thôi khỏi đi Dũng ơi… Hương uống nước mưa được rồi. - Ðâu được, uống dừa xiêm… Uống dừa xiêm… - Con Sáo lại la lớn làm cả hai bật cười, nhất là Tuyết Hương, nhỏ cảm thấy thật thích thú. - Nó là con chim Sáo hả Dũng? - Ừ! - Dũng nuôi được lâu chưa mà nó nói rành quá. – Hương bước tới bên lồng ngó vào. – Xin chào bạn,từ nay mình làm quen nhau nhé Sáo? - Khách sáo quá…khách sáo quá! – Con Sáo bay nhảy và luôn miệng nói, làm cho gian nhà trở nên nhộn nhịp hẳn lên, nhất là khoảng cách của tình bạn lâu ngày mới gặp lại giữa Dũng và Hương như được thu ngắn lại. Hương nghiêng một bên đầu nhìn ngắm con sáo nhỏ với vẻ hiếu kỳ đặc biệt, một khám phá mới đầy thích thú đối với con gái quen rồi cuộc sống hoa lệ giữa thành phố sôi động ồn ào. Giờ về đây với cỏ cây hoa lá… với cánh đồng vàng mơ mùa lúa chin và với bao canh cò thẳng cánh bay trong những buổi chiều hạ nắng. Tâm hồn Hương như trải rộng them ra và một phút nào đó cô như quên hết bao ưu phiền luôn đeo bám gần suốt năm học qua kể từ ngày căn nhà sang trọng của mình có them một bong dáng người đàn bà lạ… Ðó có lẽ là những ngày sầu thảm nặng nề nhất sau ngày mẹ Hương từ trần. Hương thở dài như muốn trút bao ưu tư phiền muộn, cô hy vọng về đây mình sẽ thảnh thơi tâm trí mà dồn hết sức vào kỳ thi cuối cấp này. Bất chợt một giọt lệ, trong veo rơi nhanh khỏi mắt, Hương đưa tay quẹt mi, nhưng con Sáo nhỏ của Dũng lại cất tiếng. - Khóc nhè mít ướt, khóc nhè, xấu quá xấu quá. Hương bật cười, nhưng cũng nghe nóng bừng đôi má, bởi cô đang biết chắc chắn sau lưng mình là đôi mắt của Dũng với đầy nghi vấn. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.netCon Chim Sáo Nhỏ Trân ChâuTrân Châu Con Chim Sáo NhỏChương 2 - Nói nghe nè Dũng! Tiếng Cẩm Vân gọi lớn từ gốc cây phượng vĩ to nhất trường. Ở đây tụm bốn, tụm năm mái tóc dài chờ sẵn với mười con mắt đang gờm gờm, chờ hạch sách Dũng một vấn đề. -Gì đây các tiểu thư? – Dũng bước tới cùng Thắng, anh bạn chung lớp, như ngầm kéo “đồng minh” theo phòng hờ những bất trắc. Tố Nga chanh chua, đắng ngắt bốp chat hỏi lớn: - Con nhỏ thành phố đâu rồi Dũng? - Ai? – Dũng giả bộ ngơ ngác, khù khờ. - Nè! Khôn hồn thì thành thật khai báo rõ rang đi, may ra tụi này còn khoan hồng, nếu không sẽ ly khai Dũng ra khỏi “xóm” luôn. Hãy coi chừng. - Gì dữ dằn vậy các bà chị. Thắng nhún vai che vào. - Bộ thấy người ta đẹp rồi tức hả. Mới tuần lễ đầu học chung thôi đã thấy bị thua thiệt đủ điều rồi à? Nói trước với bà nha Cẩm Vân, tương lai Tuyết Hương sẽ chiếm đầu bảng về môn văn lẫn Toán đó. - Xạo! – Vân dài giọng nạt ngang đầy khó chịu. – Thắng hay lắm à? Sao mà biết rành qúa vậy? - Ờ thì…thì…mình coi học bạ. Hương là sinh giỏi cấp thành phố đó, rang mà lo học, để theo kịp người ta, đừng ở đó mà ganh tỵ. Ðúng là con gái… - Ðủ rồi nha Thắng, nói ít một chút không ai nghĩ bạn câm đâu. - Tố Nga phả đòn. - Chuyện học là phải thế rồi. Ðừng lo cho tụi này, mà hãy lo cho bạn kìa. Thấy con gái lạ, là đôi mắt cứ như thôi mien, mất hồn mất vía, làm “cái đuôi” cả tuần lễ rồi bộ chưa thấy đủ sao? Bạn của Dũng đấy…đừng nói tụi này không nhắc nhở Thắng, chưa tới lượt mình đâu, hiểu rồi chứ? - Ðược rồi, bà cụ non. - Thắng gạt ngang. – Tóm lại các bà muốn biết gì nào, sắp tới giờ vào học rồi đó. - Chuyện này chỉ muốn hỏi Dũng thôi, không lien quan gì tới Thắng cả - Vân cau mày gắt gỏng, vẻ khó chịu làm giọng nhò chat ngắt đầy giận hờn. Thật ra chưa bao giờ Vân cảm thấy ấm ức thế này, bởi vì từ ngày Tuyết Hương xuất hiện cạngh Dũng, thì tình bạn giữa Vân và Dũng xa cách thế nào. Không còn những buổi chiều tan học rủ nhau ăn kem, cười đùa chung cả bọn như thuở nào. Còn nữa,về học tập…tuy mới cò tuần lễ đầu, nhưng Tuyết Hương thật sự là cái gai…là chủ đề cho cả lớp bàn tán: khâm phục cũng có, chê bai, ganh tỵ cũng không kém. Và nhất là cái vẻ lạnh lùnh phớt lờ của Hương. Hình như nhỏ đó không muốn làm quen với ai trong lớp, ngoại trừ Dũng. Hương ít nói, ít Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.netCon Chim Sáo Nhỏ Trân Châucười, kiêu ngạo và hống hách. Tóm lại rất đáng ghét. Nhìn thấy Vân cứ mím môi giận dỗi, Dũng cũng đâm lo ngại nên từ tốn hỏi: - Vân muốn biết điều gì, hỏi đi. - Tuyết Hương là chi của Dũng? – Vân nói nhanh. – Làm gì cứ đi kè kè bên nhau như hình với bong vậy? Nè! Ðừng nói cho Vân biết là Dũng kết “model” với Hương rồi đó. Thấy mới nới cũ là xấu không xài được. - Vân và các bạn nghĩ đi đâu vậy? – Dũng cáu kỉnh. – Hương là bạn mới tới thì mình giúp đỡ có thế thôi. - Vân không tin. - Thế nói sao cho Vân tin đây? - Tự Dũng biết, đừng làm bộ. Thu Minh xen ngang và lớn tiếng buộc tội như quan tòa. - Cả tuần nay,thái độ của Dũng đối với tụi này như thế nào? - Có gì đáng nói đâu. – Dũng thở hắt ra cố phân bua. - Mẹ Hương và mẹ Dũng là bạn than hồi còn trẻ. Giờ họ gởi về đây để Hương an tâm học. Cho nên trên tinh thần lẫn trách nhiệm Dũng phải giúp Hương cho quen dần với môi trường mới. Bạn nào cũng là bạn. - Ðúng là lẻo mép. - Tố Nga bực tức. - Vậy Dũng nói đi, chiều qua tụi này rủ đi ăn chè, ai nói không rảnh phải về nhà phụ cô hái nhãn? Và ai ngồi ở quán chị Thủy ăn chè với con Hương, cười nói tít cả mắt. Chơi vậy coi sao đươc. - Ơ thì…thì…Dũng gãi đầu bối rối. - Không nói được chứ gì? – Vân giận dữ ra mặt. Thôi được rồi, cứ coi như Dũng khỏi cần thanh minh thanh nga gì cả. Từ nay tình bạn ba, bồn năm chung lớp, chung trường củ tụi mình kết thúc. Vân mặc kệ Dũng đấy. Nga, Minh tụi mình đi. Nói xong Vân quay quả bước nhanh và không quên ném lại cho Dũng đôi mắt giận ghét, thù hằn. - Vân ơi…Vân… - Dũng cố bước theo nhưng chưa kịp nói them lời nào, thì từ hành lang lớp, Hươngđi vội ra, thản nhiên đến vô tư kéo tay Dũng nói: - Nói nghe, vào lớp Hương chỉ cho Dũng coi cái này, hay lắm và thích nữa. - Tí nữa đi Hương. – Dũng hơi ngượng. - Không! Ðợi lâu mất ý. - Nhưng thật ra là chuyện gì mới được, nói cho Thắng nghe đi Hương. - Ừ! Thì vào lớp mới nói được. – Hương kéo tay Dũng và Thắng mà không hề quan tâm tới nét xụ mặt khó chịu cuả Cẩm Vân. - Con nhỏ khó ưa quá trời, chảnh không chịu được. - Tố Nga bực bội - Phải tìm cách dạy cho nó bài học, để biết thế nào là lễ độ. - Ừ! Tao cũng nghĩ như thế - Thu Minh tán đồng và hậm hực nhìn theo với ánh mắt thiếu thiện cảm. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.netCon Chim Sáo Nhỏ Trân ChâuTrong khi đó Cẩm Vân im lặng chẳng nói them lời nào, nhỏ lẫm lũi bỏ đi thẳng vào lớp mà không them gọi Tố Nga và Thu Minh. Cả ba bước vào đã thấy Hương ngồi giữa Dũng và Thắng, họ chụm đầu vào nhau say sưa mảnh giấy tập, chẳng biết trong đó có những gì, chỉ thấy những cái đầu gật đầy tâm đắc! Bực bội, Tố Nga hắng giọng: - Lớp này, mấy lúc gần đây giống chợ trời quá hén Thu Minh. - Còn phải nói. – Minh dài giọng chỉ trích. - Mới dọn về hơn tuần lễ mà…chẳng biết rồi đây lớp phó học tập của mình sẽ bán thứ gì mà chuyên tâm học đạo dữ quá, báo hại luôn Quốc Thắng cũng mê tít. - Thôi đi hai bà, nói ít lại cho tui nhờ. - Cẩm Vân nạt ngang. - Ngồi xuống cố mà theo học cho kịp người ta, nói tào lao hoài, học dở bị khinh đó, biết chưa? - Chưa. - Tố Nga lớn giọng. - Hồi nào tới giờ tao học chưa hề biết sợ ai, và chưa có ai là đối thủ, có giỏi thì học đi cho tao thấy. - Thôi đi “bà”. – Thắng ngẩng lên xen ngang. – Thùng rỗng hay kêu to, lớp này, ai còn lạ gì Nga chứ, một chuyên gia ăn theo bài của Cẩm Vân. - Ê. – Nga nổi cáu bật dậy, sừng sộ chống tay lên mạng sườn, nhìn Thắng vối ánh mắt tóe lửa. – Tôi là vậy đó, chứ còn mấy người thì sao? Cũng là dân “bợ đỡ” cả thôi, làm cái đuôi người ta hoài bộ không thấy xấu hổ hả? - Nè! Nói đàng hoàng lại nha Nga, ẩu tả kiểu này dễ xa nhau lắm đó. - Thắng cũng nổi giận không thua gì Tố Nga. – Con gái gì nói năng bốp chat, hung tợn hơn bà chằn lưả, lại còn vô duyên. - Vậy thì sao? Bộ mắc mớ tới Thắng à? Thứ đồ cà chớn. – Nga xí dài chanh chua. - Nhiều chuyện như…như… - Như gì? - Thắng gắt gỏng, giữa lúc ca hai đấu khẩu ác liệt thì cũng là lúc tiếng chuông điện vào lớpđổ dài. Cái không khí ồn ào huyên náo càng hưyên náo hơn, chỉ lắng dịu khi có bong dáng thầy bộ môn bước hẳn vô lớp. Bây giờ trật tự được vãn hồi và lập lại nghiêm túc, còn chăng chỉ là ánh mắt Tố Nga liếc xéo về phía Thắng sắc như dao. Trân Châu Con Chim Sáo NhỏChương 3 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.netCon Chim Sáo Nhỏ Trân Châu- Học về… Học về… - Tiếng con Sáo nhỏ như reo lên mừng rỡ, khi thấy chiếc xe đạp của Dũng và Hương dừng lại nơi đầu ngõ vào nhà. Cô Hiền bước ra với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt yêu thương của người mẹ. - Về rồi à? Trời hôm nay nắng quá. - Thưa cô con mới về. – Hương cúi thấp thật lễ phép và tôn kính chào mẹ Dũng. - Ừ! Thay đồ rửa mặt đi ăn cơm. Ủa, thằng Dũng mới về mà lủi đâu mất rồi. – Cô nhìn quanh. – Nó sao vậy Hương? Mặt mày sao quạu đeo vậy? - Chắc… Dũng bị mệt. – Hương ngập ngừng. - Hai đưá không cự cãi chứ? - Dạ không. - Chuyện này thì kỳ đó… - Cô Hiền hơi cau mày, nhưng cũng cười tươi giục tiếp. – Con để cặp đi, lomà ăn cơm, trưa lắm rồi. - Dạ! Chờ cho bong Hương khuất sau buồng ngủ, cô Hiền bước vội ra nơi Dũng thường nằm dài trên chiếcvõng treo sau vuờn, gọi nhỏ giọng lo lắng: - Dũng, con bị bệnh à? - Ðâu có. – Dũng nhổm lên. - Sao không vào ăn cơm mà nằm dài ở đây? Có chuyện gì nói cho mẹ nghe với! - Không có gì thiệt mà mẹ - Dũng cố cười, nhưng không làm mẹ yên long. Ðôi mắt cô Hiền cau lại như chờ đợi kiên nhẫn. Biết rõ tính mẹ, Dũng cúi thấp đầu ngần ngừ do dự. Ðôi mắt nó nheo nheo nhìn xuống na91ng đã xuyên nghiêng qua vòm lá trong khu vườn. - Cẩm Vân và Tố Nga không hiểu vì sao cứ giận con từ cái dạo Hương chuyển về đây học. Bây giờ còn khồ hơn bởi các bà chị ấy lại không chịu tham gia thi đấu bộ môn nào của lớp nữa. Báo hại con không biết tính sao đây, rầu quá trời, năn nỉ hoài cũng không được. - Có vậy thôi sao? – Cô Hiền cười nhẹ nhõm. - Dạ. - Mẹ cứ sợ con và Hương cãi cự chứ. - Làm gì có. Tính Hương mẹ biết rối đó, ít nói. - Ừ! Con bé tội nghiệp lắm. – Cô Hiền thở dài thương cảm. – Nó mất tình thương của mẹ sớm nên mặc cảm, về đây học là nghịch lý bởi có ai trái ngược khi từ thành phồ mà chịu về quê học nốt những năm cuối cấp không? - Nhưng Hương ít nói, ít chịu làm quen với bạn bè chung lớp cho nên tụi nó nói Hương kênk kiệu, vàxa lánh luôn cả con. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.netCon Chim Sáo Nhỏ Trân Châu- Chắc tại Hương chưa thích nghi với môi trường mới. - Hai, ba tháng rồi còn mới gì nữa mẹ! Bây giờ cái làm con lo nghĩ và đau đầu là không có ai thi đấu các môn thể thao nữ nè, phen này bị dần nhừ xương với thầy chủ nhiệm bộ môn quá mẹ ơi! - Hay con hỏi thử coi, ngoài Cẩm Vân và Tố Nga ra không lẽ cả lớp, hơn hai mươi đứa nữ không có ai biết chơi thể thao. - Thì có, nhưng đâu chắc gì giỏi như Cẩm Vân. Bóng bàn và cầu long năm rồi Tố Nga lẫn Cẩm Vân đều đoạt giải nhất mẹ không nhớ tới à? Năm nay có các trường khác tới để giao lưu nữa, để thua ê mặt lắm. - Vậy thì Vân không nên vì giận con mà bỏ mặc tập thể lao đao. - Biết sao được khi Vân nói mình bị sai khớp tay và chân. Thầy chủ nhiệm nói còn không tác dụng, huống hồ là con. Con gái khó chịu quá trời, lúc nào cũng muốn người ta năn nỉ, chán quá. - Con có muốn mẹ giúp gì không? Hay để mẹ gặp Cẩm Vân và Tố Nga nói hộ. - Như vậy thì càng không nên. - Tại sao vậy? - Hai bà chị đó càng lên mặt sao chịu thấu, phải chi Tuyết Hương biết được vài môn thể thao đó thì hay hơn cả. - Con có nói chuyện với Hương chưa? - Dạ rồi, Hương lắc đầu chào thua. - Không còn cách nào khác à? Dũng im lặng gật nhẹ đầu: - Con hy vọng những ngày cuối Vân sẽ đổi ý. - Mẹ cũng mong như vậy. Thôi nào, đứng lên vào nhà ăn cơm để con Hương đợi. - Con không đói. - Cũng phải ăn. – Cô Hiền kéo tay con trai - Ðừng lo lắng nhiều quá. Cẩm Vân là đứa học trò ngoan, nó sẽ phải có tinh thần trách nhiệm trước tập thể. Dũng không nói gì thêm ngoài việc đi theo mẹ vào nhà, thì đã nghe tiếng con sáo chộn rộn: - Ðẹp quá…tài quá…giỏi quá. - Sáo khen ai vậy mẹ? - Không rõ nữa, dạo này con Sáo nói liền miệng cả ngày, khôn lanh ra hẳn. - Dạ! – Dũng cười tuơi hài long, bước nhanh về phía treo lồng con Sáo ở, thì ra Tuyết Hương đang dạy chữ để con Sáo nói. Cả hai rất thân thiện, thương mến nhau. - Sáo! Cưng khen ai giỏi và đẹp vậy? – Dũng sà tới hỏi. – Nói lại nghe nào? - Hương đó, Hương đó, Hương đẹp…ăn ngon quá. – Con Sáo nói nhanh thành thạo như một con người, khiến cô Hiền cũng vui lây. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.netCon Chim Sáo Nhỏ Trân Châu- Sáo…nịnh đầm không chịu được, mai mốt không được nói Hương đẹp nghe chưa? – Hương làm bộphật ý. - Nếu không chị sẽ giận Sáo luôn. - Ðẹp lắm… Ðẹp lắm… - Nghỉ chơi với Sáo luôn – Hương liếc con Sáo và giận dỗi bỏ vô nhà. - Xin lỗi… xin lỗi! -Tiếng leo lẻo ấy đuổi theo Hương, nhưng nhò cứ đi thẳng. Ngoài sân Quốc Thắng vừa dựng chiếc xe đạp đã vội lên tiếng trêu tức con Sáo: - Có lỗi thì đánh nó đi Dũng, con Sáo này hư lắm. - Khốn nạn… đồ khốn nạn! – Sáo bay lên nóc lồng la lớn, phản đối, khiến cho Dũng và Thắng kinh ngạc lẫn buồn cười vô cùng. Chẳng hiểu ai đã dạy sáo câu này. - Nè! Sáo hư lắm… ai dạy hả? – Dũng ghé sát mắt vào lồng hỏi to. - Ðẹp lắm… Ðẹp lắm… - Nó trả lời chỉ có vậy. - Thôi mà, đừng có chọc sáo nữa – Cô Hiền lên tiếng – Con mới tới chơi hả Thắng, vào nhà sẵn ăn cơm luôn. - Con ăn rồi - Thắng câu cổ nói nhỏ điều gì đó vào tai Dũng, làm cái đầu Dũng gật nhanh. - Ừ! Chút tao qua. - Nhớ nhanh lên đó. - Thắng giục. - Biết rồi… về trước đi, ăn cơm xong qua liền. Nói tụi nó nhất định chờ nha. - Vậy tao về nhé. Thưa cô con về - Thắng nói lớn cố ý vọng vào nhà, rồi lủi nhanh ra cửa. Dũng bước vào bếp ăn vội hai chén cơm, rửa mặt và dẫn chiếc xe đạp đi ngay. Nhưng vừa ra khỏi hang dâm bụp thì cũng là lúc tiếng con sáo kêu thảng thốt. - Té rồi… té rồi… - Như phản xạ Dũng quay nhanh trở vào gọi lớn. - Mẹ ơi… mẹ… - Cô… cô đi dạy rồi. - Giọng Hương mệt lả và ngắc ngữ từ bên hông nhà. Dũng đi vội ra, thấy Hương đang ngồi thụp dưới đất, nơi gốc cây ổi, với hơi thở nặng nề và bờ môi xanh xám. - Trời ơi… Hương bị sao thế? Té à? - Không… Hương ngồi chơi… cho mát thôi, không có bị gì đâu! - Sao con sáo la lên là té. – Dũng chau mày lo âu. - Tại sáo chọc quê Hương thôi. - Thiệt hôn? - Ai gạt Dũng làm gì… Hương… khỏe lắm. Thắng đợi Dũng kìa, lo mà đi… - Nhưng xem Hương không khỏe như lời nói đâu. – Dũng nhìn chăm chú vào cô bạn và chợt nhớ lời mẹ dặn, nên cứ ngần ngừ mãi không dám bỏ đi. Nhưng đứng mãi thế này cũng không phải cách. Một ý nghĩ thoáng qua làm cho Dũng hài long và làm ngay không do dự chần chờ, ậu nói nhanh cùng Hương: Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.netCon Chim Sáo Nhỏ Trân Châu- Vậy Dũng đến nhà Thắng nhé Hương? - Ừ, đi đi! – Hương gật nhanh và dường như chỉ chờ có thế. Vài phút sau xe đạp của Dũng xa dần, Hương mới gượng đứng lên, đôi tay run rẩy ôm lấy ngực, cố đè nén những hơi thở gấp, dồn dập của con tim bé nhỏ bệnh hoạn trong cơ thể mình. Chậm chạp, Hương lần mò về chỗ ngồ học, té phịch xuống ghế, nhưng không may cho Hương, cái ghế lại đổ nhào, hấ nhỏ té lăn lốc xuống nền gạch và cái ghế lại đè lên người Hương, cùng cả đống sách tập đồ ập tới tấp xuống người nhỏ. Tội nghiệp cho Hương, cựa quậy yế ớt vì cơn khó thở kép dài… nếu tìnhtrạng này để lâu chắc nhỏ sẽ bị ngất mất… Trời ơi… mẹ ơi… nước mắt Hương lăn dài dù không muốn. Chưa bao giờ Hương thấy thương mình như thế này. Cái cảm giác cô đơn côi cút lại ùa về xâm chiếm lấy Hương, sự chán nản không thiết sống tràn nhanh tới, làm cho Hương buông xuôi để mặc cho cái chết tới… và Hương nhắm nghiền mắt chờ đợigã từ thần xuất hiện. - Hương… Hương! – Dũng ùa nhanh vào, kinh hoàng gọi bạn và đôi tay nó hấp tấp đõ lấy Hương, xô mạnh tập sách sang một bên, làm rơi ra một ống thuốc đổ vung vài. Bằng một quyết định chớp nhoáng. Dũng lượm lấy viên thuốc màu hồng nhạt nhét nhanh vào miệng Hương với giọng dỗ dành thân ái như người anh cả. - Nào! Hương ngoan nè, uống thuốc đi… rồi sẽ nhanh chóng hế bênh thôi, không có gì đâu… đừng sợ nhé… có Dũng đây, uống đi Hương… Ðôi mắt Hương đầy lệ vì xúc động do sự ân cần, lo lắng của Dũng. - Uống đi… nước nè. – Dũng kề ly nước vào tận miệng Hương. - Uống đi, đừng để mẹ la Dũng đó. - Cảm ơn… Hương thều thoào nuốt viên thuốc và gượng đứng lên theo tay đỡ của Dũng. Nước mắt Hương càng rơi dài, có lẽ nhỏ tủi do bản thân vương mang chứng bệnh khó trị. Trân Châu Con Chim Sáo NhỏChương 4 Mưa dệt thành tấm thảm tráng xóa ngoài khung cửa lớp. Thỉnh thoảng gió tạt mạnh, quét vào chỗ Tuyết Hương những hạt bụi nước li ti đọng trên tóc, giống những viên kim cương lấp lánh tuyệt vời. Dũng nhìn qua Hương ái ngại ch1p miệng như than thở với ông trời: - Mưa gì hoài thế kh6ng biết. Cái ngữ này chắc chắn kéo dài tới giờ tan học. Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net . Trân Châu Con Chim Sáo Nhỏ Chương 3 Tạo Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Con Chim Sáo Nhỏ Trân Châu - Học về… Học về… - Tiếng con Sáo. Ebook: Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện: vnthuquan.net Con Chim Sáo Nhỏ Trân Châu Trân Châu Con Chim Sáo Nhỏ Chương 2 - Nói nghe nè Dũng! Tiếng Cẩm Vân gọi lớn

— Xem thêm —

Xem thêm: con chim sáo nhỏ - trân châu, con chim sáo nhỏ - trân châu, con chim sáo nhỏ - trân châu

Lên đầu trang
Đăng ký

Generate time = 0.0950589179993 s. Memory usage = 13.97 MB