hang dang thuc dang nho

Kho Luận Văn
Kho Luận Văn(1574 tài liệu)
(52 người theo dõi)
Lượt xem 15
0
Tải xuống
(Lịch sử tải xuống)
Số trang: 5 | Loại file: DOC
0

Gửi bình luận

Bình luận

Thông tin tài liệu

Ngày đăng: 28/02/2014, 22:25

Mô tả: Lại một năm mới! Hôm nay ngồi trong phòng nghỉ giải lao của giáo viên, một thầy giáo già (già gấp ba lần rỡi tuổi tôi hồi đó) tuyên bố: - Tôi thích nhất mùa thu vì nó không quá nóng hay quá lạnh. Còn mùa xuân thì cũng ấm áp đấy nhng ẩm ớt nên nhức xơng lắm. Và một số giáo viên khác hởng ứng cuộc mạn đàm về "ích lợi" của mùa thu. Còn riêng tôi thấy ai khen mùa thu đẹp trớc đám đông tôi thấy hơi vô duyên, cứ nh là khen sông lắm nớc ấy. Đã gần hai chục mùa thu rồi. Cứ mỗi độ thu sang tôi nh ngời lên cơn sốt, mặt cảm thấy nóng bừng lên khi nghĩ lại mùa thu tuổi mời bảy. Giờ đây mùa thu là kỷ niệm vĩnh viễn để tôi không bao giờ quên đợc tuổi mời bảy. Ngày đó tôi vừa tốt nghiệp phổ thông, đang đợi kết quả thi đại học. Cũng không lo lắng gì vì tôi tin là tôi sẽ đỗ. Đó cũng là lúc bọn tôi cho mình cái quyền tung tăng. Tôi cùng bạn bè đạp xe lên Quảng Bá mua ổi và hoa hồng, rồi đi "Bốn mùa" ăn kem, đi th viện mợn truyện, tối về ngồi viết lu bút. Bọn tôi mỗi đứa mua một gói mực tím về hoà để viết lu bút. Nào có nỗi u phiền gì đâu! Bên hàng xóm nhà tôi có anh mới đi bộ đội về. Biết anh từ nhỏ mà vẫn thấy lạ lẫm. Anh nh vừa tốt nghiệp tr-ờng hài ra vậy: Điều bộ khôi hài, mặt mày hớn hở. Đợc cái gặp ai cũng chào hỏi lễ phép lắm. Hồi đó tôi thích những ngời có óc hài hớc vì đơn giản là tôi thích vui và cời, giờ tôi thích những ngời có óc hài hớc còn vì những lý do khác nữa. Chúng tôi cũng dễ thân nhau vì anh là hàng xóm, anh tốt bụng và hay giúp đỡ mọi ngời. Rất lạ là anh có vẻ mặt già dặn, khắc khổ nhng lại có nụ cời hiền, thánh thiện và vô t nh trẻ thơ. Đi đâu anh cũng rủ tôi. Đi với anh vui vui và tôi đang rảnh nên chẳng nề hà gì. Tức một lẽ là tôi và anh "xung khẩu". Tức nhất là nếu tôi nói thế này thì bao giờ anh cũng nói điều đó có thể thế kia. Tranh luận một hồi rồi anh nhờng phần thắng cho tôi. Sau đó thờng kết thúc bằng một mẩu truyện ngụ ngôn hay hài hớc. Đứa thích cời nh tôi sao mà nhịn đợc. Từ ngày đi bộ đội về anh chuyên môn lãnh trách nhiệm đi xếp hàng. Hồi ấy mua gì mà chẳng phải xếp hàng. Việc đó trớc đây chỉ toàn mẹ và chị tôi làm, tôi đợc u tiên số một vì bận học. Anh thạo tem phiếu nh một bà "phe". Anh bảo đó là làm "chủ nghĩa xã hội". Tôi bĩu môi. - Rồi cũng chỉ đợc cái hầu vợ suốt ngày. Anh cời vang: - Thế em bảo chẳng hầu vợ mình thì hầu vợ ai? Anh lấy nớc ở khay chén vẽ lên mặt bàn XHCN và anh bảo: - Xếp hàng cả ngày. Tôi phá lên cời. Nhiều khi anh còn nhân tiện đi làm "chủ nghĩa xã hội" cho một số bác neo đơn trong xóm tôi. Nhà anh có bốn anh em. Một chị lớn đã lấy chồng, sau anh là hai đứa em đang đi học. Mẹ anh mấy năm gần đó ốm luôn, nhng các em anh chúng rất ngoan, luôn giành làm việc nhà và chúng học hành cũng khá lắm. Hồi đó đời sống của những ngời lao động và những gia đình đông con nh vậy rất chật vật. Còn tuổi tôi hồi đó đâu đã phải lo toan gì về cơm, áo, gạo, tiền. Một hôm anh bảo tôi là anh đã xin đợc làm bảo vệ ở cơ quan bố anh, đó là u tiên bộ đội xuất ngũ. - Thế còn ý định thi đại học của anh thế nào? Tôi sửng sốt. - Thì anh sẽ tự ôn thi và em giúp anh nữa nhé! Trớc mắt là phải đi làm đã em ạ vì thằng Tuấn nhà anh sắp thi đại học rồi, còn cái Lan thì sang năm là lên cấp III. Mặt tôi xị ra, thế mà tôi cứ nghĩ là anh ham học, có nghị lực và ý chí lắm. Về chuyện đó tôi còn mang ra chì chiết anh nhiều lần. Tôi cứ tự cho mình cái quyền của một ngời đã đợc học đến nơi đến chốn để thuyết phục anh. Anh cời bảo: - Thì anh cũng đã tốt nghiệp một trờng đại học rồi còn gì! - Bốc! - Quân đội là trờng đại học lớn nhất đó em. Anh nói nghiêm túc và thành thực làm tôi phá lên cời. Anh hạ giọng: - Đừng nghĩ anh không muốn học nhé. Đi bộ đội về anh càng cảm thấy cần phải học. Nhng em ạ, có điều cần phải làm trớc: Đó là trách nhiệm. Nói rồi anh véo mũi tôi, thế là hoà. - Hôm nào anh sẽ nói với em về chuyện đó nhiều hơn. Thôi giờ đi đong gạo đi. Hôm nay có cả gạo, cả mỳ và là ngày đong của tổ mình đấy. Lĩnh lơng tháng đầu anh bảo tôi: - Anh đa cho mẹ hết nhng xin lại một ít - Anh em mình đi mua sách đi. Tôi hởng ứng ngay vì đó là một trong những sở thích muôn thuở của tôi: Hiệu sách, phòng tranh và Hồ Tây. Anh đa tiền cho tôi cầm. Tôi nhảy ngay lên sau xe anh. Đó là hôm mà chúng tôi không phải đi xếp hàng. Hồi ấy tôi cha bao giờ có nhiều tiền nhng tôi mơ ớc nếu có tiền thì tôi chỉ mua sách thôi. ở tuổi tôi hồi ấy cũng thích quần áo đẹp lắm nhng không tốn kém nh trò của tôi bây giờ. Tôi vẫn hay mặc quần áo may sẵn của mậu dịch. Hiệu sách hôm đó khá đông và nhiều sách mới. Đã nhiều lần tôi đi mà không chán bao giờ, dù nhiều lần chỉ đi xem là chủ yếu vì tôi không đủ tiền mua, vậy mà cũng hết hàng buổi. Hôm ấy tôi ra đi thật phấn chấn. Tôi dự định sẽ mua cuốn "Ruồi trâu", "Truyện cổ Andecxen" và cả mấy tập thơ về Trờng Sơn nữa. Của đáng tội, bề ngoài tôi hùng hổ ngang bớng, tự tin và đắc thắng kiểu con nít nhng lại có một góc tâm hồn khá ớt át mà tôi luôn giấu kín. Tôi thích đọc. Tôi đã đọc rất nhiều và không biết hấp thụ từ những đâu nhng tôi thích tranh luận, triết lý và tất nhiên là thích có đối thủ. Là cô giáo hơn chục năm rồi và trò của tôi bây giờ cũng bằng tôi hồi đó tôi mới hay rằng mình đã từng là "dế mèn". Đang len lỏi trong đám đông và dán mắt vào tên sách thì anh kéo tôi ra ghé vào tai tôi: - Cẩn thận kẻo không còn tiền mua sách em ạ. ở đâu có thóc ở đấy có chim bồ câu. Đang hứng thú tôi tức lắm nói: - Anh chỉ ví von khập khễnh. Những ngời đi xem sách tuy họ không nhiều tiền nh-ng có văn hoá. Họ sẽ không dùng tiền ăn cắp để mua sách đâu. Anh yên trí. Sau chuyện anh hoãn thi đại học, rồi lời "cảnh tỉnh" của anh ở hiệu sách làm cho suy nghĩ của tôi về anh thêm vết chàm. ở cái tuổi không biết nhìn hành động mà chỉ thích nghe lời nói hay, tôi luôn đề cao những ngời ham hiểu biết và có tài hùng biện, luôn mơ ớc những điều thánh thiện trong tiểu thuyết. Anh hay chiều theo sở thích của tôi dù tôi không bao giờ nói ra. Đó là điều tôi ngầm kiêu hãnh và thích làm bạn với anh. Một buổi chiều đầu thu anh đa tôi lên Hồ Tây. Chúng tôi chọn đợc một chiếc ghế đặt ở lối đi hớng ra hồ. Mặt trời đang lặn và sơng xuống mờ mờ. Ráng chiều hồng rực, sóng hồ lăn tăn và nhất là tôi cha bao giờ đi chơi riêng với một ngời con trai nào cả, cảnh chiều Hồ Tây làm tôi cũng thấy xao động mặc dù trong đầu tôi lúc đó cha nghĩ đến điều gì xa xôi hoặc cũng có thể anh cha đủ làm cho tôi xao xuyến. Đang đắm chìm trong khung cảnh thánh thiện đó thì có một đôi trai gái khoác tay nhau đi qua trớc mặt chúng tôi. Anh chỉ tay theo sau lng họ, tôi nhìn theo và không nhận ra điều gì cả. Anh cời bảo: - Cô ấy cao hơn anh ấy nửa cái đầu! Anh ấy lùn quá, chắc là giàu! Rõ là anh vừa nói vừa cời có ý đùa vậy mà tôi tức run ngời. Máu nóng dồn lên mặt, tôi nói lạc cả giọng: - Sao anh hay nghĩ đen tối về ngời khác thế? Tại sao không có thể là ngời con trai đó rất tài? Thật tầm thờng! Tôi đứng phắt dậy ra về. Mặt trời đã lặn lúc nào không biết chỉ còn ánh tím ngắt hắt lên. Nhìn mặt anh tôi thấy xa lạ quá. Chiều càng đẹp càng làm tôi đau đớn. Cái cha định hình trong tôi đang vỡ vụn. Tôi cảm thấy sự đau đớn của niềm tin bị tan vỡ. Ôi tuổi trẻ ơi! Cái tuổi mà thính giác làm việc hết công suất. Chỉ một lời nói vu vơ cũng thu hết vào rồi khuếch đại lên và cảm nhận đớn đau, cái tuổi chỉ mới biết nghe và nhìn. Còn mù mờ về bản chất và hiện tợng thì lại cứ hay đi triết lý về con ngời. Anh cuống lên chạy theo tôi, giọng anh run run: - Anh xin lỗi, anh chỉ đùa xem em nghĩ sao thôi. Hiện tợng và bản chất là hai điều khác nhau. Đánh giá con ngời phải qua việc làm chứ qua lời nói thì ăn nhằm gì. Thôi đừng giận anh, kể đền em một câu chuyện này nhé. Tôi chẳng nói thêm gì nữa nhng mỗi lần nh vậy lại để lại trong tôi một vết buồn. Hình nh chính những vết buồn đó đã làm cho tôi hay nghĩ tới anh hơn. Tôi biết anh rất quý, rất chiều và không chấp tôi. Anh biết làm dịu tính nóng nảy của tôi. Những lời nói của anh làm tôi hay suy diễn, liên tởng. Mà chỉ toàn liên tởng đến những điều xấu thôi (ở tuổi đó trách chi, cái tuổi cha lớn và chẳng đủ khôn để phân biệt vàng thau). Tôi đã có kết quả thi đỗ đại học. "Tôi là một sinh viên" tiếng đó ngân trong lòng tôi niềm tự hào kiêu hãnh khôn xiết. Tôi vẫn cùng anh đi khắp nơi, từ cửa hàng gạo, cửa hàng thực phẩm, cửa hàng rau (nơi nào cũng xếp hàng dài dằng dặc) đến Hồ Tây đẹp nao lòng. Tuổi trẻ của chúng tôi không có nhiều phơng tiện thông tin, giải trí nh các trò của tôi bây giờ nhng không phải nh vậy mà nó kém phần thi vị, đẹp đẽ. Trăng hồi đó sáng lắm vì cha có ánh đèn cao áp. Đêm sáng trăng mà lên Hồ Tây thì đúng là ở cõi mộng. Con ngời cảnh vật non nớc tắm mình trong ánh trăng huyền diệu đến không cùng. Hôm đó anh báo trớc cho tôi từ chiều là tối anh sẽ đa tôi lên Hồ Tây ngắm trăng. Cha biết mong chờ là gì vậy mà hôm đó tôi thấy trời lâu tối quá. Đợi mãi mà cha tắt nắng. Trăng lên đã lâu mà cha thấy anh sang. Mãi hơn tám giờ anh mới sang, xin phép bố mẹ hẳn hoi. Mẹ tôi rất quý anh và chỉ dặn hai đứa về sớm mẹ để phần cốm và chuối. Tôi đã định dỗi nhng trăng đẹp và sáng quá không cầm lòng đợc. Tôi vậy đấy! Với anh tôi hay nóng nảy, bốp chát và cả ngoa ngoắt nữa nhng với vẻ đẹp của thiên nhiên thì tôi nhũn lòng. Tất nhiên tôi luôn che giấu những cơn xúc động nh vậy. Đờng phố Hà Nội hồi đó nhiều chỗ mất điện, mà có thì cũng đỏ đòng đọc chỉ đủ nhìn thấy đờng đi. Ra tới đờng gió thu thổi tung tóc và ánh trăng trong xanh trùm lên chúng tôi. Anh bảo tôi: - Em ngồi lên khung xe đi, nh vậy mới ngắm đợc trăng, ngồi sau bị lấp đấy. Thấy hợp lý tôi đồng ý ngay. Ngồi trên khung xe và nghe thấy hơi thở của anh rất gần tự nhiên tôi run quá. Tóc tôi thì cứ bay ngợc lại quấn cả vào mặt anh. Tôi đang bối rối thì nghe thấy anh nhắc: - Em ngồi cho thăng bằng nhé! Trăng đẹp quá em nhỉ! Mấy hôm sau một buổi chiều anh sang nhà tôi, cả nhà đi làm. Hai đứa chúng tôi ngồi ở phòng khách. Tôi rót nớc mời anh nh khách và thái độ của anh xem ra cũng nh khách. ít khi thấy anh buồn và những trục trặc kiểu nh vậy đâu phải lần đầu. Tôi hơi hoang mang nhng mặt vẫn lạnh tanh. Lúc đó trông anh thật khổ sở. Tôi chỉ mê nụ cời thánh thiện vô t của anh vậy mà lúc ấy nó đi đâu mất rồi. Anh cất giọng nói khó khăn. - Anh định bàn với em một việc hệ trọng. - Anh mà cũng hệ trọng à? Tôi đáp dửng dng. - Em để anh nói đã nhé. Em biết rồi đấy Mẹ anh ngày càng yếu, bố sắp về hu. Nhà máy có chỉ tiêu đi lao động nớc ngoài. Anh đợc nhà máy cho đi vì đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự và bố sắp về hu. Thực lòng anh muốn đi làm rồi thi đại học nhng các em anh còn đi học. Bố mẹ sẽ rất vất vả em ạ. Anh phải đi để cho bọn nó học hành đến nơi đến chốn.Dù không đợc học anh cũng sẽ cố làm một ngời có ích, sống có trách nhiệm - giản đơn là trách nhiệm với chính những ngời thân của mình. Lần này coi nh đi nghĩa vụ một lần nữa. - Em có phải là ngời thân của anh đâu - tôi cao giọng. (Đến giờ tôi vẫn ân hận về những thói ích kỷ và vô trách nhiệm với lời nói của mình). - Anh rất yêu em! (Đấy là lần đầu tiên anh nói câu đó). Em chờ anh nhé - Anh sẽ sống xứng đáng với em! - Ngời ta chỉ chờ ngời đi bộ đội chứ ai chờ ngời đi nớc ngoài - Chim trời, cá bể. Thôi anh cứ đi đi và coi những điều vừa rồi cha có. Anh về đi, em phải tới trờng tập trung chiều nay. Tôi thấy anh khóc nhng lúc đó tôi coi thờng anh lắm. Tôi còn sách vở, chỉ nghĩ tới những điều trong tiểu thuyết. Những cái lo toan hàng ngày, vật chất tôi cho là tầm thờng. Rồi vào trờng đại học, bạn bè mới tôi cũng nguôi ngoai và hình bóng anh mờ dần. Th anh gửi tôi không đọc. Nhng rồi càng sống, càng trải qua vui buồn tôi mới nhớ tới anh nhiều hơn. Giờ đây trò của tôi đã bằng tôi hồi đó còn tôi thì gấp đôi tuổi chúng nhng mỗi khi sang thu lòng tôi se buồn. Tôi vẫn là một mảnh đời cha tìm thấy nửa kia. Ôi "Hằng đẳng thức đáng nhớ" của tôi. Giờ anh ở đâu?

— Xem thêm —

Xem thêm: hang dang thuc dang nho, hang dang thuc dang nho, hang dang thuc dang nho

Lên đầu trang
Đăng ký

Generate time = 0.16094994545 s. Memory usage = 13.91 MB