Bài thu hoạch chuyến tham quan bảo tàng hồ chí minh

bocapdangiu
bocapdangiu(2202 tài liệu)
(6 người theo dõi)
Lượt xem 5695
201
Tải xuống
(Lịch sử tải xuống)
Số trang: 9 | Loại file: DOC
1

Thông tin tài liệu

Ngày đăng: 21/12/2012, 16:45

Mô tả: Họ và tênSTT: Lớp học phầnBÀI THU HOẠCHCHUYẾN THAM QUAN BẢO TÀNG HỒ CHÍ MINHTóm Tắt:P1:Bến Nhà Rồng- Di tích lịch sửP2: Xuất thân của chủ tịch Hồ Chí MinhP3:Cuộc đời và sự nghiệpP4: Cảm nhận của bản thânPhần 1: BẾN NHÀ RỒNG –DI TÍCH LỊCH SỬBến Nhà Rồng - hay khu lưu niệm Bác Hồ nằm trên ngã ba sông Sài Gòn, đầu đường Nguyễn Tất Thành. Nơi đây ngày 5/6/1911 Chủ tịch Hồ Chí Minh đã xuống tàu "Đô đốc Latouche Tréville" ra đi tìm đường cứu nước.Nhà Rồng nguyên là trụ sở của đại diện hãng chuyên chở hàng hải Pháp xây cất năm 1862 làm nơi ở cho viên tổng quản lý và là nơi bán vé tàu. Toà nhà có hình 2 con rồng trên nóc. Con tầu đầu tiên rời bến Nhà Rồng vào tháng 11 năm 1862.Ngày 3 tháng 9 năm 1979, Uỷ ban nhân dân TP. Hồ Chí Minh quyết định lấy Nhà rồng là "Khu lưu niệm chủ tịch Hồ Chí Minh" (tức Bảo tàng Hồ Chí Minh - Bến Nhà Rồng). Bên trong khu nhà lưu niệm có trưng bày nhiều hình ảnh và hiện vật về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch.Bảo tàng - trước đây là trụ sở của Tổng Công ty vận tải Hoàng đế - một trong những công trình đầu tiên do thực dân Pháp xây dựng sau khi chiếm được Sài Gòn. Ngôi nhà được xây dựng từ giữa năm 1862 đến cuối năm 1863 hoàn thành với lối kiến trúc phương Tây nhưng trên nóc nhà gắn hai con rồng châu đầu vào mặt trăng theo mô típ "Lưỡng long chầu nguyệt" - một kiểu kiến trúc quen thuộc của đình chùa Việt Nam. Với kiểu kiến trúc độc đáo đó nên trụ sở của Tổng Công ty vận tải Hoàng đế còn được gọi là Nhà Rồng và bến cảng cũng mang tên là Bến cảng Nhà Rồng. Năm 1955, sau khi thực dân Pháp thất bại ở Việt Nam, thương cảng Sài Gòn được chuyển giao cho chính quyền miền Nam Việt Nam quản lý. Họ đã cho tu bổ lại mái ngôi nhà và thay thế hai con rồng cũ bằng hai con rồng khác với tư thế quay đầu ra. Năm 1965, ngôi Nhà Rồng do quân đội Mỹ sử dụng làm trụ sở của Cơ quan Tiếp nhận viện trợ quân sự Mỹ. Năm 1975, sau ngày đất nước thống nhất, Nhà Rồng - biểu tượng của cảng Sài Gòn - thuộc Cục đường biển Việt Nam quản lý. Để ghi nhớ sự kiện ngày 5/6/1911, Bác Hồ (lúc bấy giờ là Văn Ba) đã xuống tàu Amiral Latouche Tréville từ bến cảng Sài Gòn, để đi ra nước ngoài tìm đường cứu nước, sau ngày giải phóng đất nước Nhà Rồng được giữ lại làm Di tích Lưu niệm về Chủ tịch Hồ Chí Đặc biệt, năm 1998 nhân dịp kỷ niệm 300 năm Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh, Nhà Rồng đã được chọn làm biểu tượng của Thành phố. Tại nơi đây, vào ngày 5 tháng 6 năm 1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành (sau này lây tên là Hồ Chí Minh) đã xuống con tàu Amiral Latouche Tréville làm phụ bếp để có điều kiện sang châu Âu. Do đó, từ 1975 toà trụ sở xưa của thương cảng Nhà Rồng đã được chính quyền Việt Nam xây dựng lại thành khu lưu niệm Hồ Chí Minh.Kiến trúc của Nhà RồngNhà Rồng được khởi công xây dựng ngày 4 tháng 3 năm 1863, do “Công ty vận tải đường biển” Pháp Messageries Maritimes xây cất để làm nơi ở cho viên Tổng quản lý và nơi bán vé tàu. Nóc nhà gắn hình rồng, ở giữa thay vì trái châu thì là chiếc phù hiệu mang hình “Đầu ngựa và chiếc mỏ neo”. Phù hiệu “Đầu ngựa” hàm chỉ thời trước bên Pháp, công ty này chuyên lãnh chở đường bộ với ngựa kéo xe, còn “Mỏ neo” tượng trưng cho tàu thuyền. Phần 2: XUẤT THÂN CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH Ông tên thật là Nguyễn Sinh Cung tự là Tất Thành. Quê nội là làng Kim Liên (tên Nôm là làng Sen). Ông được sinh ra ở quê ngoại là làng Hoàng Trù (tên Nôm là làng Chùa, nằm cách làng Sen khoảng 2 km) và sống ở đây cho đến năm 1895. Hai làng này vốn cùng nằm trong xã Chung Cự, thuộc tổng Lâm Thịnh, huyện Nam Đàn. Quê nội của ông, làng Kim Liên là một làng quê nghèo khó. Phần lớn dân chúng không có ruộng, phải làm thuê cấy rẽ, mặc quần ít, đóng khố nhiều, bởi thế nên làng này còn có tên là làng Đai Khố. Thân phụ ông là một nhà nho tên là Nguyễn Sinh Sắc, từng đỗ phó bảng. Thân mẫu là bà Hoàng Thị Loan. Ông có một người chị là Nguyễn Thị Thanh, một người anh là Nguyễn Sinh Khiêm (tự Tất Đạt, còn gọi là Cả Khiêm) và một người em trai mất sớm là Nguyễn Sinh Nhuận (1900-1901, tên khi mới lọt lòng là Xin).Vào năm 1901 khi cha của bác đạu học vị Phó bảng, ông đã đưa 2 người con trai của mình trở lại quê nội là Làng Sen. Và theo phong tục của làng thì ông đã làm lễ nhập làng và đổi tên con trai đầu Nguyễn Sinh Khiêm thành Nguyễn Tất Đạt, đổi tên Bác Hồ, Nguyễn Sinh Cung thành Nguyễn Tất Thành với một mong muốn- mong muốn 2 người con trai của mình sau này lớn lên sẽ thành đạt. Hơn 5 tuổi Nguyễn Tất Thành được cha gửi vào học tại trường Tiểu học Vạn Sử Vinh và người đã được học tiếng Pháp. Tháng 9 năm 1907, ông vào học tại trường Quốc học Huế, nhưng bị đuổi học vào cuối tháng 5 năm 1908 vì tham gia phong trào chống thuế ở Trung Kỳ. Cha ông bị triều đình khiển trách vì "hành vi của hai con trai". Hai anh em Tất Đạt và Tất Thành bị giám sát chặt chẽ. Ông quyết định vào miền Nam để tránh sự kiểm soát của triều đình. Đến năm 1910, khi Người 20 tuổi thì Người đã rời quê hương và đi vào Phan Thiết. Ông dạy chữ Hán và chữ Quốc ngữ cho học sinh lớp ba và tư tại trường Dục Thanh của Hội Liên Thành. Tại đây, ông theo học trường Bá Nghệ là trường đào tạo công nhân hàng hải và công nhân chuyên nghiệp cho xưởng Ba Son ( bây giờ là trường Cao Đẳng kỹ thuật Cao Thắng ). Ở đây, ông học được 3 tháng. Sau đó ông quyết định sẽ tìm một công việc trên một con tàu viễn dương để được ra nước ngoài.Với tinh thần yêu nước nồng nàn, với sự sáng suốt về chính trị, Người đã bắt đầu suy nghĩ về những nguyên nhân thành bại của các phong trào yêu nước hồi bấy giờ và quyết tâm đi tìm con đường đúng đắn để cứu dân, cứu nước. Phần 3: CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆPThời kỳ 1911-1919Ngày 5 tháng 6 năm 1911, từ Bến Nhà Rồng, ông lấy tên Văn Ba, lên đường sang Pháp với nghề phụ bếp trên chiếc tàu buôn Đô đốc Latouche-Tréville , với mong muốn học hỏi những tinh hoa và tiến bộ từ các nước phương Tây. Sau khi ở Hoa Kỳ một năm (cuối 1912-cuối 1913), ông quay trở lại nước Anh làm nghề cào tuyết, đốt lò rồi phụ bếp cho khách sạn. Cuối năm 1917, ông trở lại nước Pháp, sống và hoạt động ở đây cho đến năm 1923.Năm 1920, Nguyễn Ái Quốc đọc Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa của Lenin, từ đó ông đi theo chủ nghĩa cộng sản. Ông tham dự Đại hội lần thứ 18 của Đảng Xã hội Pháp tại Tours (từ 25 đến 30 tháng 12 năm 1920) với tư cách là đại biểu Đông Dương của Đảng Xã hội Pháp, ông trở thành một trong những sáng lập viên của Đảng Cộng sản Pháp và tách khỏi đảng Xã hội. Năm 1921, ông cùng một số nhà yêu nước của các thuộc địa Pháp lập ra Hội Liên hiệp Thuộc địa (Union intercoloniale - Association des indigènes de toutes les colonies) nhằm tập hợp các dân tộc bị áp bức đứng lên chống chủ nghĩa đế quốc. Năm 1922, ông cùng một số nhà cách mạng thuộc địa lập ra báo Le Paria (Người cùng khổ), làm chủ nhim kiờm ch bỳt, nhm t cỏo chớnh sỏch n ỏp, búc lt ca ch ngha quc núi chung v thc dõn Phỏp núi riờng. Tỏc phm "Bn ỏn ch thc dõn Phỏp" bng ting Phỏp (Procốs de la colonisation franỗaise) do Nguyn i Quc vit c xut bn nm 1925, ó t cỏo chớnh sỏch thc dõn tn bo ca Phỏp v cp n phong tro u tranh ca cỏc dõn tc thuc a.Thỏng 6 nm 1923, Nguyn i Quc n Moskva hc tp ti trng i hc Phng ụng. Ti õy ụng ó d Hi ngh ln th nht Quc t Nụng dõn (hp t ngy 12 n ngy 15 thỏng 10 nm 1923), ụng c bu vo Ban chp hnh v on Ch tch Quc t Nụng dõn. Ti i hi ln th 5 Tam Quc t (hp t ngy 17 thỏng 6 n ngy 8 thỏng 7 nm 1924), ụng c c lm y viờn Ban Phng ụng, ph trỏch Cc Phng Nam.Thi k Trung Quc (1924-1927)Cui nm 1924, Nguyn i Quc ri Liờn Xụ ti Qung Chõu, ly tờn l Lý Thy, lm phiờn dch trong phỏi on c vn ca chớnh ph Liờn Xụ bờn cnh chớnh ph Trung Hoa Dõn qucNm 1925, ụng thnh lp t chc Vit Nam Thanh niờn Cỏch mng ng chớ Hi Qung Chõu (Trung Quc) truyn bỏ ch ngha Marx-Lenin (thng c phiờn õm l MỏcLờ-nin) vo Vit Nam. Cun ng Kỏch mnh, m ụng l tỏc gi, tp hp cỏc bi ging ti cỏc lp hun luyn chớnh tr ca Vit Nam Thanh niờn Cỏch mng ng chớ Hi, c xut bn nm 1927. Cựng nm 1925, ụng tham gia thnh lp Hi Liờn hip cỏc dõn tc b ỏp bc ụng, do Liờu Trng Khi, mt cng s thõn tớn ca Tụn Dt Tiờn, lm hi trng v ụng lm bớ th. Do Tng Gii Thch khng b cỏc nh cỏch mng cng sn Trung Quc v Vit Nam, ụng ri Qung Chõu i Hng Cng, ri sang Liờn Xụ. Thỏng 11 nm 1927, ụng c c i Phỏp, ri t ú i d cuc hp i hi ng ca Liờn on chng quc t ngy 9 n ngy 12 thỏng 12 nm 1927 ti Brussel, B.Nhng nm 1928, 1929Mựa thu 1928, ụng t chõu u n Xiờm La, vi bớ danh Thu Chớn tuyờn truyn v hun luyn cho Vit kiu ti Xiờm.Cui nm 1929, ụng ri khi Vng quc Xiờm La v sang Trung Quc.Thnh lp ng Cng sn Vit NamNgy 3 thỏng 2 nm 1930, ti Cu Long thuc Hng Cng, ụng thng nht ba t chc ng cng sn thnh ng Cng sn Vit Nam (sau ú i tờn l "ng Cng sn ụng Dng", ri i thnh "ng Lao ng Vit Nam" v nay l "ng Cng sn Vit Nam").Tháng 3 năm 1930, ông trở lại Xiêm La trong một thời gian ngắn, sau đó quay lại Trung Hoa.Những năm 1931 – 1933Năm 1931, dưới tên giả là Tống Văn Sơ, Nguyễn Ái Quốc bị nhà cầm quyền Hương Cảng bắt giam với ý định trao cho chính quyền Pháp ở Đông Dương. Tờ L'Humanité số ra ngày 9 tháng 8 năm 1932 đưa tin Nguyễn Ái Quốc đã chết vì bệnh lao phổi trong trạm xá nhà tù tại Hồng Kông đồng thời tố cáo đây là âm mưu của thực dân Pháp câu kết với thực dân Anh nhằm ám sát người lãnh đạo của Đảng Cộng sản Đông Dương. Nhưng sau đó nhờ sự biện hộ và giúp đỡ tận tình của luật sư Frank Loseby, Tống Văn Sơ được thả ngày 28 tháng 12 năm 1932. Ông đi Thượng Hải rồi bí mật quay trở lại Liên Xô.Thời kỳ ở Liên Xô lần thứ haiÔng đến Moskva vào mùa xuân năm 1934. Với bí danh Lin, Nguyễn Ái Quốc học ở Trường Quốc tế Lenin (1934-1935). Ông dự Đại hội lần thứ 7 Đệ Tam Quốc tế (từ ngày 25 tháng 7 đến ngày 20 tháng 8 năm 1935) với vai trò quan sát viên của ban thư ký Dalburo với tên Linov[26]. Theo tài liệu của một số nhà sử học, ông bị buộc ở Liên Xô cho đến năm 1938 và bị giam lỏng ở đó do bị nghi ngờ về lý do ông được nhà cầm quyền Hương Cảng trả tự do. Trong những năm 1931-1935, ông đã bị Trần Phú và sau đó là Hà Huy Tập phê phán về đường lối cải lương "liên minh với tư sản và địa chủ vừa và nhỏ", không đúng đường lối đấu tranh giai cấp của Đệ Tam Quốc tếTừ năm 1938 đến đầu năm 1941Năm 1938, ông trở lại Trung Quốc. Trong vai thiếu tá Bát Lộ quân Hồ Quang, Nguyễn Ái Quốc đến công tác tại văn phòng Bát Lộ quân Quế Lâm, sau đó đi Quý Dương, Côn Minh rồi đến Diên An, căn cứ đầu não của Đảng Cộng sản Trung Quốc và Hồng quân Trung Quốc mùa đông 1938.Trở về Việt NamÔng trở về Việt Nam vào ngày 28 tháng 1 năm 1941, ở tại hang Cốc Bó, bản Pác Bó, tỉnh Cao Bằng với bí danh Già Thu. Tại đây, ông mở các lớp huấn luyện cán bộ cho in báo, tham gia các hoạt động thường ngày. Ông cho lập nhiều hội đoàn nhân dân như hội phụ nữ cứu quốc, hội phụ lão cứu quốc, hội nông dân cứu quốc, .Từ khi bị giam ở Trung Quốc cho tới ngày 2 tháng 9 năm 1945Ngày 13 tháng 8 năm 1942, ông lấy tên Hồ Chí Minh, sang Trung Quốc với danh nghĩa đại diện của cả Việt Minh và Hội quốc tế phản xâm lược Việt Nam (một hội đoàn được ông tổ chức ra trước đó) để tranh thủ sự ủng hộ của Trung Hoa Dân quốc. Đây là lần đầu tiên trong các giấy tờ cá nhân ông sử dụng tên Hồ Chí Minh. Ông khai nhân thân là "Việt Nam-Hoa kiều"Ông bị chính quyền địa phương của Trung Hoa Dân quốc bắt ngày 29 tháng 8 khi đang đi cùng một người Trung Quốc dẫn đường và giam hơn một năm, trải qua khoảng 30 nhà tù. Ông viết Nhật ký trong tù trong thời gian này (từ tháng 8 năm 1942 đến tháng 9 năm 1943). "Nhật kỳ trong tù" là một tác phẩm được những tác giả người Việt Nam, người phương Tây và cả người Trung Quốc, như Quách Mạt Nhược, Viên Ưng hay Hoàng Tranh đề cao. Ông trực tiếp ra chỉ thị thành lập một đội quân mang tính chính thống và chính quy là đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân, với 34 đội viên là các tiểu đội trưởng, trung đội trưởng hoặc thành viên của các đội quân nhỏ bé và rải rác trước đó của Việt Minh. Cuối năm 1944, ông lại trở lại Côn Minh hoạt động cho tới đầu năm 1945.Ngay trước khi Hội nghị Tân Trào họp vào tháng 8 năm 1945, ông ốm nặng, tưởng không qua khỏi Ngày 16 tháng 8 năm 1945, Tổng bộ Việt Minh triệu tập Đại hội quốc dân tại Tân Trào (Tuyên Quang), cử ra Ủy ban dân tộc giải phóng tức Chính phủ lâm thời, do Hồ Chí Minh làm chủ tịch.Giai đoạn lãnh đạoTừ Độc lập tới Toàn quốc kháng chiếnHồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập vào ngày 2 tháng 9 năm 1945 trên quảng trường Ba Đình tại Hà Nội, tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ông trích dẫn bản Tuyên ngôn Độc lập của Hoa Kỳ và bản Tuyên ngôn Dân quyền và Nhân quyền của Pháp để mở đầu bản Tuyên ngôn Độc lập của Việt Nam[38].Ngoài ra, ông còn gửi thư cho nhiều nguyên thủ quốc gia trên thế giới kêu gọi công nhận nhà nước Việt Nam mới được thành lập cũng như tranh thủ sự ủng hộ nhưng không nhận được hồi âm. Ngày 23 tháng 9 năm 1945, quân Pháp tấn công Sài Gòn. Quân dân Sài Gòn cấp tập chống cự. Ủy ban kháng chiến Nam Bộ được thành lập với Trần Văn Giàu là chủ tịch. Xứ ủy và Ủy ban nhân dân Nam Bộ điện ra Trung ương xin cho được đánh. Chính phủ ra huấn lệnh, bản thân ông gửi thư khen ngợi "lòng kiên cường ái quốc của đồng bào Nam BộNgày 6 tháng 1 năm 1946, tổng tuyển cử tự do trong cả nước được tổ chức, bầu ra Quốc hội và Quốc hội thông qua Hiến pháp dân chủ đầu tiên của Việt Nam. Quốc hội khóa I của Việt Nam đã cử ra Chính phủ Liên hiệp kháng chiến do Hồ Chí Minh làm chủ tịch. Đại biểu quốc hội chủ yếu là nhân sĩ trí thức, người ngoài Đảng. Hồ Chí Minh trở thành Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, và với chức danh Chủ tịch Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, ông cũng đảm nhiệm luôn công việc của thủ tướngNhà nước và chính phủ của ông đối mặt với hàng loạt khó khăn cả về đối nội và đối ngoại. Về đối ngoại, khi này Việt Nam chưa được bất cứ quốc qia nào công nhận. Về đối nội, "giặc đói, giặc dốt" - như chính cách ông gọi - và ngân quỹ trống rỗng là những vấn đề hệ trọng nhấtBởi thế, ông chú trọng đến việc phát triển giáo dục, mà trước hết là xóa nạn mù chữ bằng cách mở các lớp học Bình dân học vụ. Tháng 9 năm 1945, nhân ngày khai trường, Hồ Chí Minh đã viết thư gửi cho học trò Việt Nam. Thư có đoạn:Để diệt "giặc đói", ngoài việc kêu gọi tăng gia sản xuất, ông đề nghị đồng bào "cứ 10 ngày nhịn ăn 1 bữa, mỗi tháng nhịn 3 bữa" để đem số gạo tiết kiệm được cứu dân nghèo. Bản thân ông gương mẫu thực hiện việc nhịn ăn để cứu đói này.Để đối phó với giặc ngoại xâm, ông thi hành một chính sách đối ngoại mềm dẻo và nhẫn nhịn. Ông nói:“ Chính sách của ta hiện nay là chính sách Câu Tiễn, nhưng nhẫn nhục không phải là khuất ”phục—Hồ Chí Minh[47].Tháng 11 năm 1945, ông quyết định cho Đảng tự giải tán. Về mặt công khai, đảng của ông không còn hiện diện mà chỉ có một bộ phận hoạt động dưới danh nghĩa Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác ở Đông DươngÔng kêu gọi các đảng viên nếu tự xét thấy mình không đủ phù hợp thì nên tự rút lui khỏi hàng ngũ lãnh đạo chính quyền.Trước Quốc hội, ông tuyên bố: "Tôi chỉ có một Đảng - đảng Việt Nam"[51].Theo Hiệp ước Pháp-Hoa, ký ngày 28 tháng 2 năm 1946, quân Pháp sẽ thay thế quân của Tưởng Giới Thạch. Một tuần sau, ngày 6 tháng 3 năm 1946, ông cùng Vũ Hồng Khanh ký với Jean Sainteny - Ủy viên Pháp ở miền bắc Ðông Dương - bản Hiệp định sơ bộ với Pháp.Ngày 14 tháng 9 năm 1946, ông ký với đại diện chính phủ Pháp, bản Tạm ước (Modus vivendi), quy định đình chỉ chiến sự tại miền Nam, và thời gian tiếp tục đàm phán vào đầu năm 1947.Thế nhưng những nhân nhượng đó cũng không tránh nổi chiến tranh. Sau khi nhận được liên tiếp 3 tối hậu thư của Pháp trong vòng chưa đầy một ngày, ông kí lệnh kháng chiến. Tối ngày 19 tháng 12 năm 1946, Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến do ông chấp bút được phát trên đài phát thanh. 20h tối cùng ngày, kháng chiến bùng nổ.Giai đoạn kháng chiến chống PhápTháng 3 năm 1947, ông và Trung ương Đảng chuyển lên Việt Bắc. Ông kêu gọi nhân dân tiêu thổ kháng chiến, tản cư cũng là kháng chiến, phá hoại (cho quân Pháp không lợi dụng được) cũng là kháng chiến.Tại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 2 được tổ chức vào trung tuần tháng 2 năm 1951 tại Tuyên Quang, ông quyết định đưa Đảng ra hoạt động công khai trở lại. Tuy nhiên, khi này tên gọi không còn là Đảng Cộng sản nữa mà có tên mới là Đảng Lao động Việt Nam. Ông tuyên bố:“ Chính vì Đảng Lao động Việt Nam là đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, cho nên nó phải là đảng của dân tộc Việt Nam. ”—Hồ Chí Minh[56]Cuộc Chiến tranh Đông Dương kết thúc vào năm 1954, khi thực dân Pháp bị đánh bại tại Điện Biên Phủ - sự kiện báo hiệu sự cáo chung của chủ nghĩa thực dân trên phạm vi toàn thế giới- và dẫn đến Hiệp định Genève. Kết quả mà đoàn Việt Nam thu nhận được kém hơn nhiều so với mục tiêu đề ra ban đầu. Tuy vậy, trên các phương tiện truyền thông chính thức, Hồ Chí Minh tuyên bố "Ngoại giao đã thắng to!Bỏ qua mọi thứ lễ nghĩa nhưng vẫn khiến người khác phải kính trọng, con người ít lời, thông tuệ ấy có một tính cách rất lôi cuốn… Và ngày hôm đó đã đi vào tâm trí của tôi như một trong những kỷ niệm thật đẹp của đời tôi.Ngày 2/9/1969, Người từ trần, hưởng thọ 79 tuổi. Cuộc đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh là một cuộc đời trong sáng cao đẹp của mộtngười cộng sản vĩ đại, một kiệt xuất, một chiến sĩ quốc tế lỗi lạc, đã đấu tranh không mệt mỏi và hiến dâng cả đời mình vì Tổ quốc, vì nhân dân, vì lý tưởng cộng sản chủ nghĩa, vì độc lập, tự do của các dân tộc, vì hòa bình và công lý trên thế giới. Cuộc họp lần thứ 24, năm 1987 tổ chức giáo dục, khoa học và văn hóa của liên hợp quốc UNESCO ra nghị quyết về kỷ niệm 100 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh "Anh hùng giải phóng dân tộc Việt Nam và là một nhà văn hóa lớn" (HỒ CHÍ MINH VIETNAMESE HERO OF NATIONAL LIBERATION AND GREAT MAN OF CULTURE) vào năm 1990.Phần 4: CẢM NHẬN VỀ HỒ CHỦ TỊCH:Bảo tàng Hồ Chí Minh là tài sản vô giá của dân tộc Việt Nam trong việc giáo dục chủ nghĩa yêu nước, học tập tư tưởng, đạo đức trong sáng của Chủ tịch Hồ Chí Minh; bồi dưỡng các thế hệ người Việt Nam kế tục trung thành và xuất sắc sự nghiệp cách mạng vĩ đại của Người. Như được thấy chiếc micro Bác đọc tuyên ngôn độc lập ngày 2-9, thấy những bức ảnh thật, những văn kiện cũng như những bức tượng và những mô hình tái hiện lại những giai đoạn hoạt động cách mạng của Bác cho em dễ dàng hiểu kỹ và sâu hơn về Bác – một con người vĩ đại của cả dân tộc. Nhưng em ấn tượng sâu sắc nhất là hình ảnh chiếc áo nâu đã bạc màu, bộ đồ kaki chấp vá, chiếc gậy tre đơn sơ mộc mạc, chiếc nón cối cũ kĩ phai màu,đôi dép cao su…ôi nó không còn là bốn từ “đôi dép cao su” mà em vẫn tự hình dung khi đọc sách. Một người bôn ba gần 40 năm trời, hơn nửa đời mình đi tìm đường cứu nước, cả cuộc đời đấu tranh cho giải phóng dân tộc, một vị lãnh tụ đất nước, một danh nhân văn hóa thế giới mà không đòi hỏi cho bản thân mình thứ gì cả. Cả cuộc đời lo cho dân cho nước, lo hạnh phúc cho nhân dân còn bản thân mình thì sống đơn sơ đạm bạc, lúc nào cũng nghĩ những gì Bác dùng là mồ hôi nước mắt của nhân dân. Tất cả những thứ ấy thật là giản dị và đơn sơ đến mức ngạc nhiên. “Bác ơi, tim Bác mênh mông thế!Ôm cả non sông mọi kiếp người”Một con người, một tư tưởng lớn đã đưa đất nước thoát khỏi chiến tranh, đưa đất nước phát triển. Tham quan bảo tàng em cũng thấy bất ngờ về chính mình, đã từ lâu em dường như ít còn để ý đến những cảm xúc, những suy tư, trăn trở về cuộc sống, về những con người đang sống quanh mình. Nhịp sống hối hả của đô thị đã cuốn em vào vóng xoáy, học tập, tham gia chỗ này chỗ khác đã dành hết thời gian cuả em, em chỉ muốn có thêm nhiều thời gian nhưng chỉ là để ngủ và chơi.Thế nhưng, hôm khi đi tham quan bảo tàng em đã gặp lại cảm xúc của mình cách đây khá lâu, cảm xúc biết ơn những người đi trước, những người đã đổ máu xương để chúng ta sống, học tập ngày hôm nay, để sáng dậy, mở mắt ra ta được nhìn thấy những người thân yêu, được hít thở bầu không khí trong lành, được làm những công việc yêu thích. Thật sự đó thật sự là niềm hổ thẹn đối với chính con người trong bản thân của em. Em khâm phục Bác vô cùng và cảm thấy thương Bác vô hạn, Người cho đi mà đâu màng nhận lại, Người luôn phải sống bình dị, thanh bạch luôn đồng khổ với nhân dân lao động. Và tự em bỗng thấy mình trước giờ được sống trong cảnh hòa bình, trong sự lo toan của gia đình, sống trong hạnh phúc mà không biết quý trọng nó. Chuyến thăm này đã cho em nhận ra nhiều điều để bồi dưỡng cả về tinh thần lẫn tri thức. Mọi thứ đã dường như thức tỉnh lại trong em tìm về với chính bản thân, với chính con người mình. Sống một cuộc sống có ý nghĩa, có đam mê, sống sao không phải hối tiếc vì thời gian đã qua và phấn đấu hết sức mình vì Tổ quốc. . tênSTT: Lớp học phầnBÀI THU HOẠCHCHUYẾN THAM QUAN BẢO TÀNG HỒ CHÍ MINHTóm Tắt:P1:Bến Nhà Rồng- Di tích lịch sửP2: Xuất thân của chủ tịch Hồ Chí MinhP3:Cuộc đời. 1979, Uỷ ban nhân dân TP. Hồ Chí Minh quyết định lấy Nhà rồng là "Khu lưu niệm chủ tịch Hồ Chí Minh& quot; (tức Bảo tàng Hồ Chí Minh - Bến Nhà Rồng). Bên

— Xem thêm —

Từ khóa: Bài thu hoạch chính trị bảo tàng điêu khắc Chăm

Xem thêm: Bài thu hoạch chuyến tham quan bảo tàng hồ chí minh, Bài thu hoạch chuyến tham quan bảo tàng hồ chí minh, Bài thu hoạch chuyến tham quan bảo tàng hồ chí minh

Gửi bình luận

Bình luận
Lên đầu trang
  • nhulan
    nhulan · Vào lúc 07:01 pm 31/10/2013
    Quá hay luôn bạn!!!
  • Hận Mộc
    Hận Mộc · Vào lúc 06:21 pm 03/12/2013
    Cảm ơn bạn nhiều nhé! Tài liệu hay lắm :x
  • Hòn Mốc
    Hòn Mốc · Vào lúc 06:24 pm 22/12/2013
    Cảm ơn bạn nhiều nhé! Tài liệu này rất hay!
  • mat_hoa_da_phan
    mat_hoa_da_phan · Vào lúc 11:15 pm 22/12/2013
    Hy vọng bạn sẽ chia sẻ thêm nhiều tài liệu bổ ích.
  • fresh boy 2
    fresh boy 2 · Vào lúc 01:49 pm 23/12/2013
    Cảm ơn bạn về tài liệu quý báu này!
Xem thêm
Đăng ký

Generate time = 0.0607390403748 s. Memory usage = 13.4 MB