Kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

Steve Ballmer
Steve Ballmer(8787 tài liệu)
(5 người theo dõi)
Lượt xem 937
16
Tải xuống
(Lịch sử tải xuống)
Số trang: 5 | Loại file: DOC
0

Gửi bình luận

Bình luận

Thông tin tài liệu

Ngày đăng: 27/06/2013, 11:45

Mô tả: Nguyễn Thanh Minh đề cơng kể chuyện tấm gơng đạo đức hồ chí minh I - Đặt vấn đề Trong lễ kỉ niệm 77 năm thành lập Đảng ta, đồng chí tổng bí th Nông Đức Mạnh đã chính thức phát động cuộc vận động toàn Đảng, toàn quân và toàn dân Học tập và làm theo tấm g- ơng đạo đức Hồ Chí Minh. Chủ tịch Hồ Chí Minh thờng dạy rằng: Ngời dù có tài mà không có đức thì vô dụng, vì đạo đức là gốc của con ngời, là phẩm chất tốt đẹp , là thớc đo để đánh giá mỗi con ngời. Cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh là sự hội tụ đẹp nhất, tuyệt vời nhất, trọn vẹn nhất về phẩm chất của một con ngời. Đạo đức cao đẹp của Bác thể hiện trong từng bữa ăn, từng lời nói, cử chỉ, từng việc làm lớn nhỏ trong cuộc sống hàng ngày. Đã có hàng ngàn trang sách, hàng ngàn câu chuyện mà những ngời đợc chứng kiến, đợc là ngời trong cuộc kể lại vô cùng phong phú và cảm động về cuộc đời và đạo đức của Bác. Tên gọi Hồ Chí Minh đã trở thành một mẫu đạo đức - đạo đức Hồ Chí Minh. II nội dung Để mỗi đồng chí chúng ta hiểu thêm tấm gơng đạo đức cách mạng của Bác, trong buổi tuyên truyền hôm nay, tôi xin gửi đến các đồng chí câu chuyện Thời gian quý báu lắm của tác giả Song Thành in trong cuốn Một số lời dạy và mẩu chuyện về tấm gơng đạo đức của chủ tịch hồ chí minh của nhà xuất bản chính trị quốc gia. Sinh thời, Bác Hồ của chúng ta yêu cái gì nhất, ghét cái gì nhất? Kể cũng hơi khó trả lời cho thật chính xác, bởi ở ta không có thói quen tự bạch, kín đáo và ý nhị vốn là một đặc điểm của lối ứng xử phơng Đông. Tuy nhiên, theo dõi qua các tác phẩm, hoạt động và sinh hoạt đời thờng, điều ta có thể thấy cái mà ngời ghét nhất, ghét cay ghét đắng, ghét vào tận tâm là các thói quan liêu, tham nhũng, xa hoa, lãng phí tiền bạc và thời gian của nhân dân. ở một mức độ khác, thấp hơn, những ngời có điều kiện tiếp xúc và làm việc với Bác Hồ, điều thấy rõ nhất là Bác rất khó chịu khi thấy cán bộ làm việc không đúng giờ. Năm 1945, mở đầu bài nói chuyện tai lễ tốt nghiệp khoá V Trờng huấn luyện cán bộ Việt Nam, Ngời thẳng thắn góp ý: Trong giấy mời tới đây nói 8 giờ bắt đầu, bây giờ 8 giờ 10 phút rồi mà nhiều ngời cha đến. Tôi khuyên anh em phải làm việc cho đúng giờ, vì thời gian quý báu lắm. Trong cuộc kháng chiến chống Pháp của dân tộc ta, một lần Bác hẹn một đồng chí cấp t- ớng đến làm việc với Bác. Nhng lần đó đồng chí cấp tớng đã sai hẹn mất 15 phút, tất nhiên là có lí do: ma to, suối lũ, ngựa không qua đợc. Bác bảo: - Chú làm cấp tớng mà chậm đi mất 15 phút thì bộ đội của chú sẽ hiệp đồng sai đi bao nhiêu? Hôm nay chú đã chủ quan, không chuẩn bị đầy đủ các phơng án, nên chú đã không dành đợc chủ động. Một lần khác, Bác và đồng bào phải đợi một đồng chí cán bộ đến để bắt đầu cuộc họp, Bác bảo: - Chú đã đến chậm mấy phút? - Tha Bác chậm 10 phút ạ! - Chú tính thế không đúng, 10 phút của chú phải nhân với 500 ngời đợi ở đây. Bác quý thời gian của mình bao nhiêu thì cũng quý thời gian của ngời khác bấy nhiêu, vì vậy Bác không bao giờ để bất cứ ai phải đợi mình. Năm 1953, Bác quyết định đến thăm lớp chỉnh huấn của anh chị em tri thức, lúc đó đang bớc vào cuộc đấu tranh t tởng gay go. Tin Bác đến thăm làm náo nức cả lớp học, mọi ngời ai cũng hồi hộp chờ đợi Bác đến thăm. Bỗng chuyển trời đột ngột, mây đen ùn ùn kéo tới, rồi một cơn ma dồn dập, xối xả, tối đất, tối trời, hai ba tiếng đồng hồ không dứt. Ai cũng xuýt xoa, tiếc rẻ: Ma thế này Bác đến sao đợc nữa, trời hại quá. Giữa lúc trời đang trút nớc, lòng ngời đang thất vọng, thì từ ngoài hiên lớp học có tiếng rì rào, rồi bật lên thành tiếng reo át cả tiếng ma ngàn, suối lũ: -Bác đến rồi, anh em ơi! Bác đến rồi! Trong chiếc áo ma ớt sũng nớc, quần xắn đến quá đầu gối, đầu đội nón, Bác hiện ra giữa niềm ngạc nhiên, hân hoan và sung sớng của tất cả mọi ngời. Về sau, anh em đợc biết: giữa lúc Bác đến thăm lớp thì trời đổ ma to. Các đồng chí làm việc bên cạnh Bác đề nghị Bác cho báo hoãn đến một buổi khác. Có đồng chí đề nghị tập trung lớp học ở một địa điểm gần nơi ở của Bác . Nhng Bác không đồng ý. Bác nói: Đã hẹn thì phải đến cho đúng giờ, đợi trời tạnh thì biết đến khi nào? Thà chỉ một mình Bác và một vài chú nữa chịu ớt còn hơn để cho cả lớp phải chờ uổng công. Ba năm sau, giữa thủ đô Hà Nội đang vào xuân, câu chuyện có thêm một đoạn mới. Vào dịp tết cổ truyền của dân tộc, hàng trăm đại biểu các tầng lớp nhân dân thủ đô tập trung tại Uỷ ban Hành chính thành phố để lên chúc tết Bác Hồ. Sắp đến giờ lên đờng, trời bỗng đổ ma nh trút. Giữa lúc mọi ngời còn đang lúng túng thu xếp phơng tiện cho đoàn đi để Bác khỏi phải chờ lâu thì bỗng xịch, một chiếc xe đậu trớc cửa. Bác Hồ từ trên xe bớc xuống, cầm ô đi vào, lần lợt bắt tay, chúc tết mỗi ngời, trong nỗi bất ngờ rng rng cảm động của các đại biểu. Thì ra, thấy trời ma to, thông cảm với khó khăn của ban tổ chức và không muốn các đại biểu vì mình mà vất vả, Bác chủ động , tự thân đến tại chỗ chúc tết các đại biểu. Thật đúng là mối hằng tâm của một vị lãnh tụ suốt đời quên mình, chỉ nghĩ đến nhân dân, cho đến tận phút lâm chung Bác vẫn không quên dặn lại: Sau khi tôi đã qua đời, chớ nên tổ chức phúng điếu linh đình, để khỏi lãng phí thời giờ và tiền bạc của nhân dân. III bài học, ý nghĩa Những mẩu chuyện trên đã cách đây hơn nửa thế kỉ nhng đến nay vẫn còn vẹn nguyên ý nghĩa. Đó là những bài học vô cùng quý giá để nhắc nhở mọi ngời cùng có ý thức về thời gian, về trách nhiệm, nghĩa vụ đối với công việc. IV- liên hệ Ngày nay, chúng ta vẫn thờng nghe nói tác phong nông nghiệp, tác phong công nghiệp nh một sự khác biệt về cách hành xử, trong đó có vấn đề lề lối làm việc và thời gian. Hiện nay, tôi nhận thấy ở cảc trờng học một số đồng chí giáo viên có thói quen đủng dỉnh, lề mề không đi đâu mà vội. Thời giờ cao su đó không chỉ là một cách nói mà sâu hơn đó còn là một thói quen lãng phí thời gian. Biểu hiện rõ nhất là trong các cuộc họp nh: họp hội đồng, sinh hoạt tổ chuyên môn . Nhiều ngời không hề có ý thức đến đúng giờ, cứ nhẩn nha ra vao cuộc họp một cách tuỳ tiện. Do việc đi họp muộn thờng xuyên nên đa số các cuộc họp phải thông báo . sớm giờ để trừ hao. Cuộc họp bắt đầu từ 8 giờ sáng thì phải thông báo bắt đầu từ lúc 7 giờ 30, để chờ đủ ngời vì biết chắc sẽ có nhiều ngời không thể đến đúng giờ. Nh vậy việc đó đã làm lãng phí thời gian của ngời khác nhất là những ngời có ý thức, có trách nhiệm với công việc. Một cách lãng phí thời gian nữa đó là việc sử dụng thời gian cho những việc vô bổ để cuối cùng không bao giờ đạt đợc những gì nh dự định và kết quả rất thấp. Bản thân tôi là một giáo viên trực tiếp giảng dạy nên tôi luôn có ý thức về thời gian, không lên lớp muộn dù chỉ vài phút vì điều đó sẽ ảnh hởng đến tiết học của học sinh. Thời gian là vô cùng quý giá. Thời gian không chờ đợi ai, vấn đề là mỗi ngời chúng ta phải tự giác xây dựng và rèn tập đợc ý thức tôn trọng thời gian. V kết luận Qua mẩu chuyện thời gian quý báu lắm tác giả Song Thành đã cho chúng ta thấy rằng Bác thực sự là một tấm gơng sáng về lời nói và về cả hành động cách mạng. Tấm gơng ấy không chỉ toả sáng trong lòng nhân dân Việt Nam mà còn đợc cả nhân loại tôn vinh. Hôm nay chúng ta học tập và làm theo tấm gơng đạo đức của Bác là sự trở về cái gốc đạo lí tiêu biểu của dân tộc Việt Nam của đạo đức Việt Nam. . Thanh Minh đề cơng kể chuyện tấm gơng đạo đức hồ chí minh I - Đặt vấn đề Trong lễ kỉ niệm 77 năm thành lập Đảng ta, đồng chí tổng bí th Nông Đức Mạnh đã chính. tập và làm theo tấm g- ơng đạo đức Hồ Chí Minh. Chủ tịch Hồ Chí Minh thờng dạy rằng: Ngời dù có tài mà không có đức thì vô dụng, vì đạo đức là gốc của con

— Xem thêm —

Xem thêm: Kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, Kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, Kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

Lên đầu trang

Tài liệu liên quan

Từ khóa liên quan

Đăng ký

Generate time = 0.0990350246429 s. Memory usage = 13.89 MB