Lấy phát huy nguồn lực con người là yếu tố cơ bản cho sự phát triển nhanh và bền vững. Thực trạng giáo dục đào tạo và vai trò của sinh viên trong việc phát huy nguồn lực con người.

nguyễn thu hiền
nguyễn thu hiền(7 tài liệu)
(1 người theo dõi)
Lượt xem 401
5
Tải xuống 3,000₫
(Lịch sử tải xuống)
Số trang: 16 | Loại file: DOC
0

Gửi bình luận

Bình luận

Thông tin tài liệu

Ngày đăng: 22/08/2013, 20:00

Mô tả: Phân tích quan điểm: “ Lấy phát huy nguồn lực con người là yếu tố cơ bản cho sự phát triển nhanh và bền vững”. Em có suy nghĩ gì về thực trạng giáo dục- đào tạo của nước ta hiện nay? Sinh viên có vai trò như thế nào trong việc phát huy nguồn lực con người? TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ QUỐC DÂN BÀI TẬP LỚN MÔN HỌC: ĐƯỜNG LỐI CÁCH MẠNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM Câu hỏi: Phân tích quan điểm: “ Lấy phát huy nguồn lực con người là yếu tố cơ bản cho sự phát triển nhanh và bền vững”. Em có suy nghĩ gì về thực trạng giáo dục- đào tạo của nước ta hiện nay? Sinh viên có vai trò như thế nào trong việc phát huy nguồn lực con người? I. Phần mở đầu Bước sang thế kỷ XXI, giới khoa học cũng như giới chính trị, giới quản lý kinh tế - xã hội chú trọng hơn nhiều đến vấn đề văn hoá, con người, các vấn đề kinh tế - xã hội, và các vấn đề mang tính toàn cấu khác. Tất cả đều tập trung vào mục tiêu phát triển con người bền vững. Theo đó, con người được xác định là trung tâm của sự phát triển. Con người có vai trò quyết định sự phát triển của xã hội, góp phần nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của chính họ. Mỗi quốc gia có trình độ phát triển kinh tế - xã hội khác nhau song các nước đều có mục tiêu là phát triển kinh tế và xây dựng đất nước ngày một văn minh và công bằng hơn. Việt Nam đang thực hiện quá trình công nghiệp hoá - hiện đại hoá đất nước để hoà nhập vào trào lưu tiến bộ trên thế giới. Mục tiêu đó chỉ có thể đạt được trên cơ sở đào tạo được nguồn nhân lực có chất lượng cao, kết hợp và sử dụng hài hoà các nguồn lực (tài lực và vật lực) của đất nước. Xuất phát từ nhận thức đó, trong chiến lược phát triển kinh tế - xã hội của đất nước ta, con người luôn được đặt ở vị trí trung tâm – vừa là mục tiêu vừa là động lực của quá trình xây dựng và phát triển một xã hội tương lai. Trong khi chúng ta coi con người là động lực và mục tiêu phát triển xã hội, thì thế giới cũng thừa nhận con người là vốn quý nhất, là mục tiêu phải hướng tới của mọi hoạt động kinh tế - xã hội và chương trình phát triển của mỗi nước cũng như toàn thế giới. Phát triển con người bền vững dần dần trở thành tư tưởng trung tâm trong toàn bộ tư tưởng phát triển kinh tế xã hội. Từ đấy đi đến khái niệm "vốn người", nguồn nhân lực là yếu tố phát triển nhất đối với sự phát triển kinh tế xã hội. Qua sự phân tích trên có thể khẳng định rằng bước sang thời kỳ phát triển mới - đẩy mạnh công nghiệp hoá hiện đại hoá đất nước theo định hướng xã hội chủ nghĩa, chúng ta phải lấy việc phát huy nguồn lực con người Việt Nam hiện đại làm yếu tố cơ bản cho việc phát triển nhanh, bền vững; phải gắn tăng trưởng kinh tế với cải thiện đời sống nhân dân, phát triển văn hoá, giáo dục, thực hiện tiến bộ và công bằng xã hội. Nếu công nghiệp hoá, hiện đại hoá là vì sự nghiệp phát triển con người, thì con người phải được coi là giá trị tối cao. Tuy nhiên, con người không thể làm tốt được vai trò đó nếu không được day dỗ, giáo dục để có sự hiểu biết, kiến thức cuộc sống. Khi đó, những thành viên thiếu kiến thức, kỹ năng sống đó sẽ trở thành lực lượng cản trở bước tiến của xã hội văn minh thậm chí phá hoại những thành tựu do đồng loại tạo lên. Và như vậy, việc gd đào tạo nguồn nhân lực, đào tạo những con người cho xã hội tương lai ngày càng trở lên cấp thiết hơn bao giờ hết. Lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh - "Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người" và "muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội trước hết cần có những con người xã hội chủ nghĩa" - đã trở thành tư tưởng quán xuyến toàn bộ sự nghiệp cách mạng của Đảng ta với tư cách là Đảng cầm quyền. Ngay từ đầu mọi chủ trương, chính sách, đường lối của Đảng đều quán triệt việc chăm sóc, bồi dưỡng và phát huy nhân tố con người. Và chính sách gd, dt nói riêng và nền gd nói chung đóng vai trò qt trong việc thực hiên quan điểm này của Đảng. II. Nội dung 1. Phân tích quan điểm của Đảng: lấy phát huy nguồn lực con người là yếu tố cơ bản cho sự phát triển nhanh và bền vững Hội nghị Thượng đỉnh Trái đất về Môi trường và Phát triển bền vững tổ chức tại Rio de Janeiro (Braxin) năm 1992 nêu rõ: phát triển bền vững là sự phát triển kinh tế- xã hội lành mạnh, dựa trên việc sử dụng hợp lý tài nguyên và bảo vệ môi trường nhằm đáp ứng nhu cầu của thế hệ con người hiện nay và không ảnh hưởng bất lợi đối với các thế hệ tương lai trong việc thoả mãn các nhu cầu của họ. Trong các yếu tố tham gia vào quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa,yếu tố con người luôn được coi là yếu tố cơ bản. Để tăng trưởng kinh tế cần 5 yếu tố chủ yếu là: vốn,khoa học và công nghệ, con người,cơ cấu kinh tế, thể chế chính trị và quản lí nhà nước thì con ngưởi là yếu tố quyết định. Công nghiệp hóa,hiện đại hóa là sự nghiệp của toàn dân,của mọi thành phần kinh tế,trong đó lực lượng cán bộ khoa học và công nghệ,khoa học quản lí, và đội ngũ công nhân lành nghề giữ vai trò đặc biệt quan trog. Nguồn nhân lực cho công nghiệp hóa, hiện đại hóa đòi hỏi phải đủ số lượng, cân đối về cơ cấu và trình độ, có khả năng nắm bắt và sd các thành tựu kh và cn mới. Vì sao lại lấy phát huy nhân tố con ng là yếu tố cơ bản để phát triển kinh tế nhanh và bền vững? Về kinh tế Bền vững về kinh tế thể hiện ở sự tăng trưởng kinh tế nhanh và ổn định. Để có tăng trưởng kinh tế phải có các nhân tố tất yếu : nhân tố tự nhiên, nhân tố con người, các yếu tố vật chất do con người tạo ra (công nghệ, vốn). Bởi vì về mặt kinh tế, nguồn lực con người xem xét chủ yếu dưới góc độ là lực lượng lao động cơ bản của xã hội, cả trong hiện tại và tương lai. Vai trò của người lao động được V.I.Lênin nhấn mạnh là lực lượng sản xuất hàng đầu của nhân loại. Con người là một đầu vào trực tiếp của quá trình sản xuất. Nếu người lao động có kỹ năng lao động, trình độ khoa học - kĩ thuật thì hiển nhiên là năng suất lao động sẽ cao hơn. Con người là chủ thể khai thác, sử dụng các nguồn lực khác, chỉ khi kết hợp với con người, các nguồn lực khác mới phát huy tác dụng. Mặt khác, con người lại là khách thể, là đối tượng khai thác các năng lực thể chất và trí tuệ cho sự phát triển. Vậy con người vừa là chủ thể vừa là khách thể của các quá trình kinh tế-xã hội, là nguồn lực của mọi nguồn lực. Đầu tư cho phát triển nguồn lực con người mang lại hiệu quả kinh tế cao, tiết kiệm được việc khai thác sử dụng các nguồn lực khác. Kinh nghiệm từ nhiều quốc gia trên thế giới cho thấy đầu tư cho phát triển nguồn lực con người mang lại tốc độ tăng trưởng kinh tế cao và ổn định hơn. Mặt khác hiệu quả đầu tư cho phát triển con người có độ lan toả đồng đều, nó mang lại sự công bằng hơn về cơ hội phát triển cũng như việc hưởng thụ các lợi ích của sự phát triển. Kinh tế tăng trưởng mang lại sự giàu có về vật chất, suy cho cùng, không ngoài mục đích đáp ứng tốt hơn các nhu cầu sống của bản thân con người. Vậy con người không chỉ là động lực mà còn là mục tiêu cuối cùng của phát triển kinh tế. Về xã hội Bền vững về mặt xã hội là phải thực hiện tiến bộ và công bằng xã hội, xoá đói giảm nghèo, lấy chỉ số phát triển con người làm mục tiêu cao nhất của sự phát triển xã hội (được cụ thể hoá qua chỉ số phát triển con người HDI, chỉ số bất bình đẳng thu nhập GINI, chỉ số phát triển giới GEM). Ở đây, vị trí trung tâm của con người nổi lên với tư cách là mục tiêu cao nhất của sự phát triển xã hội. Mục tiêu của phát triển bền vững chủ yếu không phải là tạo ra nhiều hàng hóa, của cải mà nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống con người, không phân biệt tầng lớp, chủng tộc, giới tính, vùng miền. Vậy, để phát triển xã hội bền vững, trước hết cần phát triển con người một cách bền vững, hay làm tăng năng lực và phạm vi lựa chọn của con người để họ có một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc. Từ thực tiễn phát triển đất nước trong thời gian qua Đảng ta đã rút ra bài học kinh nghiệm và cũng là tư tưởng chỉ đạo trong thời gian tới : Phát triển nhanh phải đi đôi với nâng cao tính bền vững. Quan điểm của Đảng đã thể hiện sự quan tâm dặc biệt tới con người trước hết và trên hết phải nêu cao vai trò của con người với tư cách là chủ thể tích cực của quá trình tác động cải tạo tự nhiên, biến đổi tự nhiên; là phương tiện, là động lực cơ bản của tăng trưởng kinh tế đồng thời là mục tiêu cao nhất của sự phát triển kinh tế-xã hội. Có thể thấy, quan điểm của Đảng ta hoàn toàn phù hợp với những tuyên bố quốc tế về phát triển bền vững, trong đó nổi lên tư tưởng hàng đầu lấy con người là trung tâm của sự phát triển. 2. Thực trạng giáo dục ở VN Để phát triển nguồn lực con người đáp ứng yêu cầu của cn hóa,hiện đại hóa cần đặc biệt chú ý đến phát triển giáo dục, đào tạo. Chưa bao giờ ở Việt Nam những cuộc thảo luận về giáo dục lại sôi nổi và rộng khắp như hiện nay. Đó không phải do ý muốn của Bộ Giáo dục - Đào tạo mà là do chính yêu cầu của cuộc sống. Trong xã hội chuyển sang kinh tế thị trường, và rộng hơn là trong bối cảnh toàn cầu hóa, chính sách giáo dục, đào tạo nói riêng và nền Giáo dục- đào tạo của Việt Nam nói chung đang đặt ra một thực trạng cần quan tâm. Về chất lượng và hiệu quả giáo dục - đào tạo: Chất lượng và hiệu quả giáo dục ở nước ta còn hạn chế, một mặt là không bắt kịp tiến bộ của khu vực và thế giới, một mặt là không đáp ứng được yêu cầu của cuộc sống, xã hội. Số lượng về trường lớp và số lượng học sinh, sinh viên tăng theo mỗi năm, nhưng chất lượng và hiệu qủa về mặt bằng dân trí, đào tạo nhân lực, bồi dưỡng nhân tài thì còn thấp. Việt Nam không có một trường đại học nào có chất lượng được công nhận. Không có một cơ sở nào của Việt Nam có tên trong bất cứ danh sách được sử dụng rộng rãi nào tập hợp các trường đại học hàng đầu ở châu Á. Về phương diện này thì Việt Nam khác xa với cả những nước Đông Nam Á khác, hầu hết các nước này đều có thể kiêu hãnh về ít nhất một vài cơ sở có đẳng cấp. Các trường đại học Việt Nam phần lớn bị cô lập khỏi các dòng chảy kiến thức quốc tế , như những gì thể hiện qua số liệu nghèo nàn tại thống kê dưới đây: (Nguồn: Science Citation Index Expanded, Thomson Reuters) Các trường đại học Việt Nam chưa sản sinh được lực lượng lao động có trình độ như đòi hỏi của nền kinh tế và xã hội Việt Nam. Các cuộc điều tra do các hiệp hội Bài viết được xuất bản trên các tạp chí khoa học năm 2007 Cơ sở Quốc gia Số bài viết Đại học tổng hợp Quốc gia Seoul Hàn Quốc 5.060 Đại học tổng hợp Quốc gia Singapore Singapore 3.598 Đại học tổng hợp Bắc Kinh Trung Quốc 3.219 Đại học tổng hợp Phúc Đan Trung Quốc 2.343 Đại học tổng hợp Mahidol Thái Lan 950 Đại học tổng hợp Chulalongkorn Thái Lan 822 Đại học tổng hợp Malaya Malaysia 504 Đại học tổng hợp Philippines Philippines 220 Đại học Quốc gia Việt Nam (Hà Nội và thành phố HCM) Việt Nam 52 Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam Việt Nam 44 thuộc Chính phủ thực hiện cho thấy khoảng 50% sinh viên tốt nghiệp đại học ở Việt Nam không tìm được việc làm đúng chuyên môn, một bằng chứng cho thấy sự thiếu liên kết nghiêm trọng giữa giảng dạy và nhu cầu của thị trường. Chỉ số sáng tạo Quốc gia Số bằng sáng chế được cấp năm 2006 Hàn Quốc 102.633 Trung Quốc 26.292 Singapore 995 Thailand 158 Malaysia 147 Philippines 76 Việt Nam 0 (Nguồn: World Intellectual Property Organization, 2008 Statistical Review ) Công tác quản lý giáo dục Các hiện tượng gian lận, tiêu cực chưa bị phát hiện kịp thời, xử lý không dứt điểm thiếu cương quyết. Bệnh chạy theo thành tích , tư tưởng quá coi trọng bằng cấp, hàm vị dẫn đến hiện tượng quay cóp, gian lận trong thi cử, chạy điểm thi, chạy bằng, công tác quản lý trong các kỳ thi tốt nghiệp còn lỏng lẻo, công tác tuyển sinh cho các trường đại học-cao đẳng còn nhiều bất cập… Đào tạo ĐH,CĐ hệ không chính quy và hoạt động liên kết đào tạo của nhiều trường còn mất cân đối về cơ cấu ngành nghề, trình độ đào tạo và hình thức đào tạo; tổ chức và quản lý giảng dạy chưa đúng quy định. Sự chuẩn bị về học thuật cho các giảng viên còn ở trình độ thấp. Thiếu các kỹ năng trong nghiên cứu và thực hành giảng dạy hiện đại; thiếu các kiến thức cập nhật về chuyên ngành bao gồm nội dung chương trình đào tạo và nội dung các môn học. Làm việc quá nhiều mà lương lại thấp dẫn đến việc thiếu thời gian cần thiết để chuẩn bị giáo án, tiếp xúc với sinh viên và nghiên cứu. Đối với các trường thành lập mới, nâng cấp từ trung cấp chuyên nghiệp lên cao đẳng, cao đẳng lên đại học (chủ yếu là các trường tư thục và trường đóng tại các địa phương) chưa thực hiện đúng các cam kết khi thành lập trường, tiến độ triển khai kế hoạch xây dựng và phát triển trường chậm làm ảnh hưởng đến điều kiện đảm bảo chất lượng đào tạo. Quy mô đào tạo của các trường, nhìn chung, vượt quá khả năng cho phép theo quy định và năng lực đào tạo để đảm bảo chất lượng. Quản lý ngân sách giáo dục chưa hiệu quả và minh bạch. Chi phí đào tạo đại học hiện nay là 5,7 triệu đồng / 1 sinh viên → mức chi phí quá thấp so với các quốc gia khác. Từ năm 2006 đến 2008, mỗi năm ngân sách Việt Nam đều bị chênh lệch trên dưới 10 tỉ đồng. Chưa có chiến lược phát triển xuyên suốt dẫn đến hiện tượng chảy máu chất xám. Các số liệu mới nhất cho thấy khoảng 70% sinh viên Việt tốt nghiệp ở nước ngoài không quay về nước ( ước tính có thể lên đến 300.000- 500.000 sinh viên trình độ đại học và từ 10-20% sinh viên có trình độ cao hơn ). Đội ngũ giáo viên, giảng viên Trình độ giảng dạy của các giáo viên các cấp còn hạn chế, chưa đáp ứng được yêu cầu phát triển quy mô và nâng cao chất lượng đào tạo. Phương pháp dạy học, phương pháp đánh giá học sinh và việc dạy chưa đảm bảo yêu cầu học đi đôi với hành. Phương pháp dạy còn nặng về truyền đạt kiến thức, chưa phát huy tính chủ động và khuyến khích sự vận dụng sáng tạo của học sinh. Quy mô đào tạo tăng nhưng biên chế đội ngũ GV không tăng, làm cho tỷ lệ giáo viên so với sinh viên ngày càng khập khiễng. Theo thống kê của một nhóm nghiên cứu của Trường ĐH Kinh tế quốc dân, qua khảo sát tại 5 trường ĐH, tỷ lệ giáo viên và sinh viên là 1/100 – một tỷ lệ quá lớn so với các trường ĐH khác trong khu vực. Đội ngũ nhà giáo đầu ngành bị hẫng hụt, không đủ bù đắp số nghỉ hưu. Đội ngũ giảng viên đang báo động thực trạng “lão hóa”! Theo thống kê, hiện cả nước có đến hơn 60% tiến sĩ, 70% phó giáo sư và 90% giáo sư đã vào độ tuổi trên 50. Đạo đức người thầy xuống cấp. Do bất lực trong phương pháp giáo dục nên giáo viên chỉ biết cậy nhờ vào sức mạnh của kỷ luật, quyền lực, bạo lực . để học sinh sửa sai. Cải cách giáo dục còn chậm và kém hiệu quả Cải cách chương trình tiểu học ở Việt Nam diễn ra chậm chạp. Hiện nay đang có một đề án cải cách trong giáo dục tiểu học, theo đó điểm phẩy trung bình 1 kỳ học và cả năm học sẽ được tính thông qua điểm thi cuối năm. Dự án này còn nhiều bất cập. Chất lượng và hiệu quả học của học sinh không chỉ được đánh giá qua 1 bài thi mà phải qua toàn bộ quá trình học. Do vậy cách tính nêu trên không thể đánh giá chính xác mức học của 1 học sinh.

— Xem thêm —

Xem thêm: Lấy phát huy nguồn lực con người là yếu tố cơ bản cho sự phát triển nhanh và bền vững. Thực trạng giáo dục đào tạo và vai trò của sinh viên trong việc phát huy nguồn lực con người., Lấy phát huy nguồn lực con người là yếu tố cơ bản cho sự phát triển nhanh và bền vững. Thực trạng giáo dục đào tạo và vai trò của sinh viên trong việc phát huy nguồn lực con người.

Lên đầu trang

Tài liệu liên quan

Từ khóa liên quan

Đăng ký

Generate time = 0.17248511314392 s. Memory usage = 13.98 MB