117 Cau chuyen ke ve tam guong Dao Duc Ho Chi Minh

Rudjer Josip Boscovich
Rudjer Josip Boscovich(8552 tài liệu)
(14 người theo dõi)
Lượt xem 229
2
Tải xuống 2,000₫
(Lịch sử tải xuống)
Số trang: 65 | Loại file: DOC
0

Gửi bình luận

Bình luận

Thông tin tài liệu

Ngày đăng: 18/09/2013, 18:10

Mô tả: Những chuyện kể về tấm gơng đạo đức Hồ Chí Minh (Kèm theo kế hoạch số - KH/, ngày 0 / /2007 của Hội thi Báo cáo viên giỏi kể chuyện về tấm gơng đạo đức Hồ Chí Minh - Công ty TNHH nhà n ớc một TV Kim loại mầu Thái Nguyên Đợc chọn lọc trong cuốn 117 chuyện kể về tấm gơng đạo đức Hồ Chí Minh của Trung tâm thông tin công tác t tởng - Ban Tuyên giáo Trung ơng, Hà nội-2007 để sử dụng tại Hội thi Báo cáo viên giỏi kể chuyện về tấm gơng đạo đức Hồ Chí Minh trong Đảng bộ Công ty. Các câu chuyện dới đây đợc đã đợc sắp xếp theo chủ đề để thí sinh các đơn vị tham khảo. * Lu ý: + Chữ số in đậm không có ngoặc (ví dụ 1 -) là dự kiến số thứ tự chuyện đợc sắp xếp theo chủ đề + Chữ số trong ngoặc vuông (ví dụ [6.]) là số thứ tự của câu chuyện trong cuốn 117 chuyện kể về tấm gơng đạo đức Hồ Chí Minh do Trung tâm thông tin công tác t tởng - Ban Tuyên giáo Trung ơng biên tập. 1- [6.] Tôi là ngời cộng sản nh thế này này! Bác Hồ của chúng ta, từ sau khi bỏ phiếu tán thành gia nhập Quốc tế thứ ba tại Đại hội Tua Đảng Xã hội Pháp đêm 30/12/1920, thì cũng từ giờ phút ấy, Ngời trở thành ngời cộng sản, trở thành một trong những ngời sáng lập Đảng Cộng sản Pháp. Đồng thời cũng là ngời cộng sản Việt Nam đầu tiên. Từ ngời yêu nớc trở thành ngời cộng sản, nh Ngời đã nói rõ, là do trải qua thực tế đấu tranh và nghiên cứu lý luận, Ngời đã hiểu đợc rằng chỉ có chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản mới giải phóng đợc các dân tộc bị áp bức và những ng- ời lao động trên thế giới khỏi ách nô lệ. Trong gần 50 năm mang danh hiệu ngời cộng sản, khi thuận lợi, lúc khó khăn, dù khi chỉ là một ngời thợ ảnh bình thờng hay đã trở thành vị Chủ tịch nớc đầy uy tín và danh vọng, ở buổi cách mạng thắng lợi ròn rã hay khi bị kẻ thù dồn dập phản kích, lúc nào Bác Hồ của chúng ta cũng tỏ ra là một ngời cộng sản kiên định, thuỷ chung, nghĩa khí, thắng không kiêu, bại không nản, vô cùng khiêm tốn nhng cũng rất mực tự hào về danh hiệu ngời cộng sản của mình. Đã có thời, có ngời nhấn mạnh quá đáng phẩm chất siêu việt của ngời cộng sản, cho rằng đó là những ngời có một tính cách đặc biệt riêng, v.v đợc cấu tạo bằng một chất liệu đặc biệt riêng. Không biết đó có phải là một trong những nguyên nhân đẻ ra cái gọi là thói kiêu ngạo cộng sản hay không? Có điều chắc chắn rằng Bác Hồ của chúng ta không tán thành cách nói thậm xng đó, nhất là vào khi Đảng cầm quyền, vào lúc cách mạng đang thuận lợi. Ngời nói: Đảng viên chúng ta là những ngời rất tầm thờng, vì chúng ta đều là con của giai cấp công nhân, của nhân dân lao động thế thôi. Chính vì chúng ta rất tầm th- ờng nên Đảng ta rất vĩ đại. Ngời đã từng nói nhiều lần: Ngời cộng sản cũng là con ngời, nên có u, có khuyết, có tốt, có xấu. -1- Đảng ta không phải trên trời sa xuống. Nó ở trong xã hội mà ra. Cũng có những ngời hàng ngày lội bùn mà trên mình họ có hơi bùn, vết bùn Cần phải tắm rửa lâu mới sạch. Vì vậy, Ngời dạy: Không phải cứ khắc lên hai chữ cộng sản là đợc nhân dân tín nhiệm đâu; phải khiêm tốn, không hiếu danh, không kiêu ngạo, phải nhớ mình vừa là ngời lãnh đạo, vừa là ngời đầy tớ của nhân dân. Bác Hồ của chúng ta, trong cuộc đời hoạt động cách mạng đi Âu về á, đã từng giáp mặt với bao gian khổ, khó khăn (hai lần ngồi tù: 1931-1933 và 1942- 1943), đã từng lãnh án tử hình vắng mặt (năm 1929); nhng vì tin vào lý tởng, tin vào nhân dân, tin ở chính mình, nên lúc nào Ngời cũng ung dung, tự tại, luôn thể hiện nhân cách cao đẹp của ngời cộng sản. Năm 1931, khi Ngời bị giam trong nhà ngục Victoria của đế quốc Anh tại Hồng Kông hoặc khi bị bệnh phải đa vào nhà thơng, nhiều ông bà ngời Anh có quyền thế và cả một số nhân viên ngời Trung Quốc đã rủ nhau đến xem, ý chừng họ muốn thấy mặt mũi lạ lùng của một ngời cộng sản! Cuối cùng, họ bắt gặp một nhân cách lớn mà họ rất khâm phục và sẵn lòng giúp đỡ từ đó. Năm 1944, tại Liễu Châu, tuy Ngời đợc ra khỏi ngục Quốc dân Đảng, nhng vẫn bị quản thúc vì họ biết Ngời là lãnh tụ cộng sản, không muốn thả cho về nớc. Bác Hồ nói thẳng với Trơng Phát Khuê: Tôi là ngời cộng sản, nhng điều mà tôi quan tâm hiện nay là độc lập và tự do của nớc Việt Nam. Chính lòng yêu nớc, đức độ và tài trí của Bác Hồ đã làm cho Trơng cảm phục, trả lại tự do và tạo mọi điều kiện thuận lợi cho Ngời trở về Việt Nam. Năm 1946, ở Paris, trong một cuộc họp báo, một nhà báo Pháp muốn làm giảm thiện cảm của những ngời Pháp không a cộng sản đối với Bác, bằng cách đa ra một câu hỏi: - Tha Chủ tịch, Ngài có phải là cộng sản không? Bác Hồ của chúng ta liền đi đến lẵng hoa bày trên bàn, vừa rút ra từng bông tặng mỗi ngời, vừa vui vẻ nói: - Tôi là ngời cộng sản nh thế này này! Đó cũng là điều giúp ta có thể hiểu đợc vì sao mấy chục năm qua, thế giới có bao sự đổi thay, Bác Hồ vẫn luôn đợc cả thế giới tôn kính và ngỡng vọng, coi nh một biểu tợng cao cả của nhân đạo, chính nghĩa của hoà bình, một kiểu ngời cộng sản hài hoà giữa yêu nớc và quốc tế, anh hùng dân tộc và danh nhân văn hoá, ph- ơng Đông và phơng Tây. Có thể dẫn ra đây một ý kiến, trong rất nhiều ý kiến của nhà báo Mỹ Sa-phơ- len, viết từ năm 1969: Trong rừng Việt Bắc, Cụ Hồ nh một ông tiên. Nếu có ai bảo đấy là một ng- ời cộng sản thì tôi có thể nói Cụ là một ngời cộng sản khác với quan niệm chúng ta vẫn thờng nghĩ; và theo tôi, có thể dùng một từ mới: Một ngời cộng sản phơng Đông, một ngời cộng sản Việt Nam. Theo Trần Hiếu Đức Nguồn: Bác Hồ, con ngời và phong cách. Nxb Lao động, Hà Nội, 1993, tập 1 [15.] Cách ứng đáp mẫn tiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh -2- Năm 1946, một nhà văn là uỷ viên thờng trực Ban vận động Đời sống mới đến gặp Hồ Chủ tịch để xin ý kiến Ngời về nội dung cuộc vận động. Bác Hồ nói nên vận động nhân dân thực hiện mấy chữ: Cần, Kiệm, Liêm, Chính. - Tha cụ, mấy chữ ấy rất hay nhng nghe có vẻ cổ. Cụ có thể thay bằng mấy chữ khác không ạ? - Thế cơm ông cha ta đã từng ăn hàng ngàn năm trớc, hiện nay chú và tôi hàng ngày vẫn ăn, chú thấy có cổ không? Không khí ông cha ta đã từng hít thở, ngày nay chúng ta vẫn tiếp tục hít thở, chú thấy có cổ không? Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, mấy chục vạn quân Tởng kéo vào tìm cách khiêu khích để lấy cớ tiêu diệt quân đội cách mạng Việt Nam. Bác Hồ triệu tập các vị lãnh đạo cao cấp để xử lý một vấn đề hệ trọng, Bác nói: - Tớng T.V. của quân đội Trung Hoa dân quốc có gửi cho tôi một bức công văn, nội dung nh sau: Kính tha cụ Hồ Chí Minh, Chủ tịch nớc Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, Yêu cầu cụ cho mợn một cái nồi nấu cơm . Không cần phải nói, ai nấy đều có thể hình dung không khí tức giận bao trùm lên cuộc họp. Có những ý kiến đòi đánh. Với phong thái bình tĩnh, ung dung, Bác Hồ nói: Nền độc lập ta vừa mới giành đợc giống nh một chiếc bình ngọc. Nay có những con kiến bò trên miệng bình, nếu ta dùng gậy đập kiến, cha chắc kiến đã chết mà bình ngọc vỡ. Nếu ta lấy một cái que bắc cầu cho chúng xuống thì kiến sẽ đi hết, nh vậy có hơn không? Còn trong sự việc vừa đem ra bàn, họ mợn cái nồi nấu cơm thì ta cho họ mợn, việc gì các chú phải nổi nóng nh vậy?! Khoảng giữa năm 1949, một nhà báo Thái Lan trực tiếp phỏng vấn Hồ Chủ tịch để thăm dò xem Việt Nam đứng về phía nào trong cuộc chiến Quốc - Cộng ở Trung Quốc. - Tha Cụ Chủ tịch, nớc Việt Nam của Cụ đứng về phía nào ông Tởng hay ông Mao? Xin Cụ miễn cho câu trả lời đứng trung lập. - Chúng tôi đứng trung lập. Cũng nh Thái Lan của ông đang đứng trung lập giữa Anh và Mỹ! - Nghe nói quân giải phóng nhân dân Trung Hoa đã gửi cho Cụ súng cối và súng liên thanh. Cụ đã nhận đợc cha, nếu cha thì cụ có ý định nhận không? - Chúng tôi cha nhận đợc gì hết. Còn đúng nh ông nói là họ có ý định gửi cho chúng tôi thì trong trờng hợp này, ông khuyên chúng tôi nên làm nh thế nào? Ngày 5/10/1959, ông Si-ra I-si Bôn, cố vấn biên tập báo A-xa-hi-sin-bun Nhật Bản phỏng vấn Chủ tịch Hồ Chí Minh nhiều vấn đề, trong đó có việc Chính phủ Nhật Bản dự định bồi thờng chiến tranh, mà phía Nhật lại chọn Việt Nam lúc đó do nguỵ quyền Sài Gòn kiểm soát làm đối tác. Câu hỏi và câu trả lời nh sau: Hỏi: Việc đàm phán về vấn đề bồi thờng chiến tranh đã đợc tiến hành giữa Chính phủ Nhật Bản và Việt Nam. Ngay ở Nhật Bản cũng có ngời chỉ trích việc đàm phán này và tin tức cho biết Ngài không hài lòng. Theo ý Ngài, nhân dân Nhật Bản cần đợc hiểu vấn đề này nh thế nào? Theo ý Ngài, vấn đề này cần đợc giải quyết nh thế nào mới đúng? -3- Trả lời: Trong cuộc Đại chiến lần thứ hai, quân phiệt Nhật Bản đã xâm chiếm nớc Việt Nam và đã gây ra nhiều tổn thất cho nhân dân Việt Nam từ Bắc chí Nam. Toàn thể nhân dân Việt Nam có quyền đòi hỏi Chính phủ Nhật Bản tiến hành đàm phán và ký kết bồi thờng chiến tranh với chính quyền miền Nam Việt Nam là không hợp pháp. Nhân dân Việt Nam và Chính phủ nớc Việt Nam Dân chủ Cộng hoà thấy rằng, việc đòi hỏi Nhật Bản bồi thờng sẽ là một gánh nặng cho nhân dân Nhật Bản. Vấn đề cốt yếu trong quan hệ giữa hai nớc không phải là việc đòi bồi thờng, mà tình đoàn kết hợp tác giữa hai dân tộc Việt - Nhật đấu tranh chống chiến tranh, bảo vệ hoà bình là quý hơn hết. Nguồn: Trần Thành - Huệ Chi Báo An ninh Thủ đô, số 562, ngày 20/2/2001 2- [8.] Vừa đẹp vừa đỡ chói mắt đồng bào Năm 1956, Bác Hồ đón một vị Tổng thống tại khu vờn Phủ Chủ tịch. Một số công nhân Nhà máy đèn Hà Nội đợc Bác mời vào mắc đèn điện trên các cành cây giúp Bác. Anh em làm việc suốt ngày, ròng dây dẫn điện lắp đèn nhiều loại màu sắc trên ngọn, trên cành trong các lùm cây. Khoảng 19 giờ 30 cùng ngày, Bác ra vờn thăm anh em. Bác nói: - Các chú bật đèn lên cho Bác xem đi. Sau khi đóng cầu dao, những bóng đèn điện bỗng vụt hiện lên, lung linh nh trong một hội hoa đăng. Đồng chí tổ trởng công nhân điện mời Bác đi xem và kiểm tra. Bác chú ý từng ngọn đèn, từng đoạn dây dẫn đã an toàn cha, gật đầu tỏ ý hài lòng. Đến một đèn pha chiếu sáng đặt dới một gốc cây, Bác dừng lại nói: - Ngọn đèn này phải để khuất trong lùm cây, vừa đẹp vừa đỡ chói mắt đồng bào đi qua đờng. Bác nhanh nhẹn bớc tới ngọn đèn. Đồng chí tổ trởng Dơng Văn Hậu lo Bác vấp ngã vì đôi guốc mộc dới chân Bác đi trên đờng rải sỏi, chạy vội đến: - Bác để chúng cháu làm. Nhng Bác đã cúi xuống, rất nghề nghiệp, hai bàn tay bng lấy thân ngọn đèn pha dấu vào một lùm cây đinh hơng. Ngọn đèn pha mới đợc đặt, đẹp hẳn lên, ngời ngoài nhìn vào không bị chói mắt, mà chỉ thấy những tia sáng chiếu qua các kẽ lá hắt lên một màu xanh dịu. Lần sau, anh em nhà máy điện Hà Nội lại đợc đến Phủ Chủ tịch mắc đèn dây để Bác tiếp khách. Rút kinh nghiệm lần trớc, lần này anh em làm khác hẳn lối treo đèn cũ, nh để tha với Bác phải luôn luôn đổi mới, không ngừng phát huy sáng kiến - nh lời Bác dạy. -4- Anh em đặt một dây đèn màu từ dới gốc cây dừa nớc lên ngọn rồi toả ra các cành, mỗi cành có một đèn màu khác nhau. ở các thân cây có quả đèn màu trắng, cành cây đèn màu xanh, gần quả, một chùm đèn màu đỏ. Chếch hai bên đặt hai đèn pha dấu trong lùm cây hắt nghiêng lên. Nh lần trớc, vừa chập tối, Bác đã đến trớc khách, thăm anh em công nhân điện và kiểm tra, Bác khen: - Lần này các chú mắc đẹp đấy. Chắc khách quý của chúng ta cũng sẽ khen Bác lấy thuốc lá chia cho anh em công nhân điện mỗi ngời một điếu (sau này đợc biết là thuốc lá thơm Cu-ba do thủ tớng Phi Đen Cát-xtrô tặng Bác. Bác chia gần hết hộp thuốc. Một công nhân trẻ, thấy Bác vui, hộp thuốc đã cạn, muốn có một kỷ niệm về Bác, mạnh dạn tha với Bác xin cái hộp. Bác cời và nói: - Các chú đã có phần rồi. Cái hộp này Bác để dành cho các cô để các cô đựng kim chỉ chứ! Theo Minh Anh Viết theo lời kể của Dơng Văn Hậu Sđd, T2, trg 123 [51.] Bác không thăm những ngời nh mẹ con thím thì còn thăm ai? Thấy ngời lạ, mấy em quay ra nhìn tôi. Em lớn, cặp mắt nh dò hỏi nhng vẫn lễ phép: - Cháu chào bác ạ! - Mẹ cháu đâu? - Tôi vội hỏi. - Bác ạ, bác hỏi gì cháu? - Chị Chín từ trong bếp đi ra, vai quẩy đôi thùng, có lẽ chị đi gánh nớc để sớm mai khỏi bị dông. Chị vừa trả lời vừa nhìn tôi hơi ngạc nhiên, tôi vội bảo: - Chị ạ, chị ở nhà Chị Chín có vẻ lo lắng, quay lại nhìn lũ trẻ. Hình nh chị lo lũ trẻ nghịch dại nên cán bộ tới chăng? Tôi vội bảo thêm: - Chị ở nhà, có khách đến thăm Tết đấy! Vừa lúc ấy, Bác đã bớc vào. Chị Chín sửng sốt nhìn Bác. Chiếc đòn gánh bỗng rơi khỏi vai chị. Chiếc thùng sắt reo xuống đất kêu loảng xoảng. Tôi vội xếp lại hộ chị. Mấy cháu nhỏ kêu lên: Bác, Bác Hồ rồi chạy lại quanh Bác. Lúc này chị Chín mới nh chợt tỉnh, chị chạy tới ôm choàng lấy Bác và bỗng nhiên khóc nức nở. Đôi vai gầy sau làn áo nâu bạc rung lên từng đợt. Bác đứng lặng, hai tay Ngời nhẹ vuốt lên mái tóc chị Chín. Chờ cho chị bớt xúc động, Ngời an ủi: - Năm mới sắp đến, Bác đến thăm thím, sao thím lại khóc? Tuy cố nén, nhng chị Chín vẫn không ngừng thổn thức, chị nói: - Có bao giờ có bao giờ Chủ tịch nớc lại tới thăm nhà chúng con, mà bây giờ mẹ con chúng con lại đợc thấy Bác ở nhà. Con cảm động quá! Mừng quá thành ra con khóc Bác nhìn chị Chín, nhìn các cháu một cách trìu mến và bảo: - Bác không tới thăm những ngời nh mẹ con thím thì còn thăm ai? -5- Ngời xoa đầu các cháu và cho các cháu kẹo, rồi hỏi chị Chín: - Thím hiện nay làm gì? - Dạ, cháu làm phu khuân vác ở Văn Điển ạ! - Nh vậy là làm công nhân chứ! Sao gọi là phu? - Vâng ạ, cháu trót quen miệng nh trớc kia. - Thím vẫn cha có công việc ổn định à? - Dạ, cháu đã ngoài ba mơi tuổi, lại kém văn hoá nên tìm việc có nghề nghiệp cũng khó. Bác quay nhìn đồng chí Phó bí th Thành uỷ và đồng chí Chủ tịch Uỷ ban hành chính thành phố Hà Nội. Bác lại hỏi: - Mẹ con thím có bị đói không? - Tha Bác, hồi Tây còn ở đây thì dẫu có cả bố cháu cũng vẫn đói ạ! Bây giờ bố cháu mất rồi, nhng đói thì không ngại, rét cũng không lo, song việc chi tiêu thì còn chắt chiu lắm ạ! Nói tới đây thì chị lại rơm rớm nớc mắt. Bác chỉ vào cháu lớn nhất và hỏi: - Cháu có đi học không? - Dạ, cháu đang học lớp bốn ạ! Cháu nó vất vả lắm! Sáng đi học, chiều về phải trông các em và đi bán kem, hoặc đi bán lạc rang để đỡ đần cháu Còn cháu thứ hai thì học lớp ba, cháu thứ ba học lớp hai. Dạ, khó khăn nhng vợ chồng cháu trớc đã dốt nát, nay cũng phải cố để cho các cháu đi học. Bác tỏ ý bằng lòng. Ngời ân cần dặn dò việc làm ăn và việc học tập cho các cháu. Nhân dân trong ngõ đã tới quây quần trớc sân. Bác bớc ra thăm hỏi và chúc Tết bà con. Mọi ngời cùng mẹ con chị Chín theo tiễn Bác ra xe. Khi chiếc xe từ từ lăn bánh, mấy mẹ con chị vẫy chào Bác, nhng nét mặt chị Chín vẫn bàng hoàng nh việc Bác vào thăm Tết nhà chị không rõ là thật hay h. Trên xe về Phủ Chủ tịch, vầng trán mênh mông của Ngời còn đợm những nét suy nghĩ. Tôi khẽ trình bày với Bác: - Tha Bác, năm nay Thành uỷ Hà Nội đã đề ra mời vạn đồng trợ cấp cho các gia đình túng thiếu. Bác quay lại nhìn tôi rồi bảo: - Bác biết, nhng muốn cho mọi ngời vui Tết, trớc hết phải lo cho ai cũng có việc làm. Phải chú ý những ngời có khó khăn đặc biệt. Kể chuyện Bác Hồ Sđd, T.4, tr. 11 3- [19.] Bác Hồ với Trung thu độc lập đầu tiên Chiều hôm đó, thứ 6, ngày 21/9/1945 tức ngày 15/8 năm ất Dậu, tan giờ làm việc, Bác bảo đồng chí th ký về nhà trớc, còn Bác ở lại Bắc Bộ phủ để đón các em thiếu nhi vui Tết Trung thu. Ngay từ chiều, Bác đã cho mời đồng chí Trần Huy Liệu, Bộ trởng Bộ Tuyên truyền và một đồng chí phụ trách thiếu nhi của Thanh niên đến hỏi về tổ chức Trung thu tối nay cho các em. Nghe báo cáo chỉ có ba địa điểm xung quanh Bờ Hồ -6- để bày mâm cỗ cho hàng vạn em, Bác bảo các anh chị phụ trách phải tổ chức thật khéo để em nào cũng có phần. Về chơng trình vui chơi, Bác khen là có nhiều cố gắng về mặt hình thức và căn dặn là phải đảm bảo an toàn, nhất là đối với các em nhỏ. Sau đó, Bác trở về phòng làm việc của mình trên căn gác 2 ở Bắc Bộ phủ. Nhng chốc chốc Bác lại hỏi: - Các em đã tập trung đủ ở Bờ Hồ cha? Trăng đã bắt đầu lên. Bác Hồ ra đứng ở cửa ngắm đêm trăng và lắng nghe tiếng trống rộn ràng từ các đờng phố vọng đến. Ai mà biết đợc niềm vui lớn đêm nay của Bác Hồ, ngời chiến sĩ cách mạng đã bôn ba khắp năm châu, bốn bể, nếm mật năm gai, vào tù ra tội, chỉ nhằm một mục đích duy nhất là đem lại độc lập cho Tổ quốc, no ấm cho nhân dân và đặc biệt, cháy bỏng trong lòng Ngời là niềm mong ớc hạnh phúc ấm no cho lớp trẻ thơ. Đêm nay, giữa lòng Hà Nội, ngay trong Dinh Chủ tịch, Bác Hồ hồi hộp chuẩn bị đón tiếp Bầy con cng của mình. Trớc Trung thu mấy hôm, Bác đã viết một lá th dài gửi các em nhân ngày tựu trờng. Liền sau đó, Bác lại viết Th gửi các cháu thiếu nhi nhân dịp Tết Trung thu. Th viết trớc Trung thu một tuần lễ để kịp đến với các em khắp các miền đất nớc. Bác Hồ bao giờ cũng chu đáo nh thế. Và đêm nay, Trung thu đã thực sự đến trong nỗi bồi hồi mong đợi của Bác. Theo chơng trình thì đúng 21 giờ các em mới đến vui chung với Bác Hồ. Thế mà lúc này cha đến 20 giờ Bác đã bồn chồn đi lại trong phòng, xem lại đề cơng bài phát biểu lát nữa sẽ nói với các em, xem lại những tấm ảnh lát nữa Bác sẽ tặng cho mỗi em một tấm Thật khó mà hình dung đợc một cụ già đã gần tuổi 60, một vị Chủ tịch nớc, một nhà hoạt động quốc tế nổi tiếng, một con ngời vốn có bản lĩnh ung dung, bình thản trong mọi tình huống, đêm nay lại nóng lòng chờ đợi, gặp gỡ các em nhỏ nh vậy. Hồ Hoàn Kiếm tng bừng náo nhiệt. Những bóng điện lấp lánh trong các vòm cây. Hàng ngàn, hàng vạn đèn giấy trên tay các em soi bóng xuống mặt hồ. Trên đỉnh Tháp Rùa rực sáng ánh điện với băng khẩu hiệu Việt Nam độc lập. Đúng 20 giờ, lễ Trung thu độc lập đầu tiên bắt đầu. Sau lễ chào cờ, một em đại diện cho hàng vạn thiếu nhi Hà Nội phát biểu niềm vui sớng đợc trở thành tiểu chủ nhân của đất nớc độc lập. Tiếp đó đồng chí Trần Huy Liệu, đại diện Chính phủ, trịnh trọng đọc th của Bác Hồ gửi thiếu nhi, căn dặn các em cố gắng học tập để xứng đáng với sự quan tâm, chăm sóc của Bác. Buổi lễ kết thúc, các đoàn đội ngũ chỉnh tề đều bớc trong tiếng trống vang vang hớng về Bắc Bộ phủ. Dẫn đầu đoàn là những đội múa lân, múa s tử cùng hàng ngàn, hàng vạn chiếc đèn giấy lung linh uốn lợn nh một dòng sông sao Đúng 21 giờ các em có mặt trớc Bắc Bộ phủ. Bác Hồ xuất hiện tơi cời, thân thiết. Tiếng hoan hô nh sấm dậy. Tiếng trống rộn ràng. S tử lại nhảy múa. Tất cả sung sớng hò reo. Chúc mừng Bác Hồ kính yêu. -7- Bác Hồ xúc động bớc xuống thềm đón các em, tiếng hoan hô lại dậy lên. Một em đứng trớc máy phóng thanh đọc lời chào mừng. Đọc xong em hô to Bác Hồ muôn năm!. Lập tức tiếng hô Muôn năm rền vang không ngớt. Bác Hồ giơ cao hai tay tỏ ý cám ơn các em rồi Bác lần lợt đến bắt tay từng em đứng hàng đầu. Cặp mắt của Bác ánh lên một niềm vui đặc biệt. Trong lúc ở phía ngoài, các đoàn xe tăng, các binh sĩ của Hai Bà Trng, của Đinh Bộ Lĩnh, các đội s tử với rất nhiều em đeo mặt nạ ùn ùn kéo vào dinh của Chủ tịch trong tiếng trống hò reo vang dậy, khu vờn Phủ Chủ tịch bỗng nhiên im phăng phắc khi đồng chí phụ trách giới thiệu Bác Hồ sẽ nói chuyện với các em. Bằng giọng xứ Nghệ có pha lẫn giọng các miền của đất nớc, Bác thân thiết trò chuyện với các cháu: Các cháu! Đây là lời Bác Hồ nói chuyện Cuối cùng Bác nói: Trớc khi các cháu đi phá cỗ, ta cùng nhau hô hai khẩu hiệu: Trẻ em Việt Nam sung sớng!, Việt Nam độc lập muôn năm!. Tiếng hô hởng ứng của các em rền vang cả một vùng trời. Trăng rằm vằng vặc toả sáng. Niềm vui tràn ngập cả Hà Nội, Bác Hồ vui s- ớng đứng nhìn các em vui chơi. Ai hiểu đợc hết niềm vui của Bác Hồ lúc này. Bao nhiêu năm xông pha chiến đấu, phải chăng Bác cũng chỉ mong ớc có giây phút sung sớng nh đêm nay. Trẻ em Việt Nam sung sớng! Khẩu hiệu đó của Bác Hồ cách đây 45 năm, vẫn đang là mục tiêu phấn đấu của các thế hệ hôm nay và mãi mãi mai sau. Vũ Kỳ - Báo Hà Nội mới số ra ngày thứ t 03/10/1990 4- [21.] Ba lần đợc gặp Bác Hồ. Hồ Thị Thu kể: Khi cháu ở trong Nam, cháu đợc nghe các chú đọc lời dạy của Bác Hồ, cháu càng thơng nhớ Bác nhiều. Cháu và các bạn cháu mong sao nớc nhà thống nhất, cùng đồng bào miền Nam đón Bác vào thăm. Qua thời gian chiến đấu, cháu đợc Đảng, Mặt trận cho ra miền Bắc để học tập, cháu vinh dự đợc gặp Bác. Lần đầu cháu đợc gặp Bác, Bác hỏi cháu đã biết chữ cha. Cháu vòng tay trả lời Bác mà cháu nói không nên lời, vì cháu cảm động quá. Sau, cháu cố gắng trả lời để Bác nghe: - Dạ tha Bác, cháu cha biết chữ nào ạ. Vì gia đình cháu nghèo, ba má cháu mất sớm, cháu đông em nên không đợc đi học. Vừa nói xong, cháu ngớc lên nhìn Bác. Hai hàng nớc mắt Bác rng rng làm cho cháu càng thêm cảm động hơn. Lần thứ hai cháu đợc gặp Bác. Bác hỏi cháu: - Đồng bào miền Nam đấu tranh và chiến đấu nh thế nào? Cháu liền đứng lên vòng tay lại: - Dạ, tha bác, đồng bào miền Nam đấu tranh không sợ gian khổ, chiến đấu không sợ bị thơng, không sợ hy sinh, mà chỉ sợ mù hai mắt, sau này nớc nhà thống nhất, Bác vào thăm không nhìn thấy Bác. Cháu ngớc nhìn lên lại thấy Bác rng rng nớc mắt. Bữa ấy Bác cho cháu ăn cơm. Cháu ngồi bên Bác, Bác gắp thức ăn cho cháu -8- Lần thứ ba, cháu đợc gặp Bác ở hội trờng Ba Đình. Cháu mừng rỡ chạy lại ôm và hôn Bác. Bác hỏi cháu: - Kỳ này cháu có ăn đợc cơm không, ăn đợc mấy bát? Cháu đáp: - Dạ, tha Bác, cháu ăn đợc hai bát ạ! - Ăn thế là ít đấy! Cố ăn nhiều cho khoẻ vào. Bác dặn thêm cháu phải giữ gìn sức khoẻ cho thật tốt, đoàn kết tốt, thơng yêu đồng đội tốt, phải nghe lời các cô, các chú dạy bảo. Sau những giờ phút quý báu ấy cháu ra về, không muốn rời Bác, chỉ mong sao gần Bác luôn luôn. Ngày tháng qua đi, bệnh của cháu lại phát triển, nên các chú đa cháu vào viện. Đợc tin ấy, Bác điện vào thăm cháu. Lúc ấy bệnh cháu quá nặng, đến khi cháu tỉnh dậy, các chú nói lại, cháu vô cùng xúc động, vì Bác bao nhiêu là công việc mà Bác còn quan tâm đến sức khoẻ của cháu. Thời gian sau cháu xa Hà Nội về trờng học, hàng ngày cháu luôn thực hiện lời Bác dạy. Hồ Thị Thu Dũng sĩ thiếu niên miền Nam. Đời đời ơn Bác. NXB Kim Đồng, Hà Nội, 1970. [23.] Những khách đặc biệt của Bác Hồ. Vào một buổi sáng mùa thu tháng tám năm 1990, trong đoàn ngời kéo dài vô tận vào thăm nhà sàn, nơi Bác Hồ kính yếu đã từng sống và làm việc, có hai cha con ngời Pháp. Ngời phụ nữ ngoài 50 tuổi, gơng mặt sáng, nụ cời tơi tắn, dáng ng- ời mảnh mai, đi bên ngời cha có gơng mặt đôn hậu, chất phác. Đó là hai cha con ông Ô-brắc, một gia đình ngời Pháp có nhiều kỷ niệm sâu sắc với Bác Hồ. Ngời phụ nữ mảnh mai kia là Ê-li-da-bét, ngời con gái đỡ đầu của Bác Hồ. Đi cùng với dòng ngời ngắm nhìn vờn cây ao cá, dừng chân hồi lâu bên nhà sàn, ông Ô-brắc bảo với con gái của mình: - Đây là toàn bộ gia tài của ngời cha đỡ đầu của con đó, con có hiểu không con? Những giọt lệ lăn trên má chị. Chẳng lẽ Bác Hồ ngời cha đỡ đầu của chị không có một cái gì khác ngoài căn nhà sàn đã đi vào huyền thoại về lối sống trong sáng, giản dị, vờn cây ao cá và thiên nhiên xanh ngắt quanh mình. Điều khó tin nhng có thật. Mới đó mà đã 54 năm trời. Biết bao kỷ niệm về Bác Hồ kính yêu không bao giờ phai mờ, nhạt nhoà trong ký ức của mỗi thành viên trong gia đình chị. Nhìn những em bé nh bầy chim non vào Lăng viếng Ngời, chị càng hiểu sâu sắc câu nói không chỉ ở Việt Nam, mà ở khắp mọi nơi trên trái đất, nơi Bác Hồ đã từng đến, ai ai cũng thuộc: Ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh. Ngày ấy, khi chị mới ra đời trong một nhà hộ sinh ở một làng thuộc ngoại ô Pa-ri. Lúc bấy giờ, Chủ tịch Hồ Chí Minh đang có mặt trên đất Pháp với t cách là một thợng khách của Chính phủ Pháp. Báo chí xuất bản ở Thủ đô Pa-ri hoa lệ đều trang trọng in trên đầu trang nhất bức chân dung của Bác Hồ với những hàng tít lớn trang trọng. -9- Hội nghị Phông-ten-nơ-blô đang họp, Bác Hồ là thợng khách, tâm trí Ngời luôn hớng tới việc giành lại nền hoà bình, độc lập cho dân tộc, vấn đề Nam Bộ là máu thịt của Việt Nam. ở trong toà lâu đài sang trọng, Bác Hồ cảm thấy không thoải mái vì không có vờn cây, thiếu hoa lá, thiên nhiên. Khi ông Ô-brắc đề nghị Bác đến ở tại ngôi nhà cổ kính của ông ở ngoại vi Pa-ri, Bác Hồ đã nhận lời dọn đến ở 6 tuần lễ. Nơi đây, cứ chiều chiều sau giờ hội đàm, gặp gỡ với các chính khách, Bác Hồ thờng dắt cháu Giăng Pi-e, 7 tuổi, con trai đầu lòng của ông bà Ô-brắc chủ nhà, đi dạo chơi khắp làng, thăm hỏi đời sống của bà con lao động, nói chuyện với ông lão trồng hoa, vui đùa với các em bé vùng ngoại ô. Có buổi tra, ông Ô-brắc còn thấy Bác Hồ đang cùng con trai ông, Giăng Pi-e nghỉ tra thanh thản trên bãi cỏ trong vờn. Chính trong dịp này, vào ngày 15/8/1946, gia đình ông Ô-brắc đón một tin vui mới: cô con gái út vừa chào đời. Đợc tin này, Bác Hồ ngồi trên xe có hộ tống đến tận nhà hộ sinh chúc mừng bà Ô-brắc và cháu bé mới sinh. Bác Hồ đặt tên cho cháu bé là Ba-bét và nhận cháu làm con gái đỡ đầu của Ngời. Từ ngày xa Pa-ri, xa vùng ngoại vi Pa-ri trở về nớc, dù bận trăm công ngàn việc, lãnh đạo nhân dân Việt Nam trong công cuộc trờng kỳ kháng chiến và những năm hoà bình ở miền Bắc cũng nh cuộc đấu tranh chống Mỹ giải phóng miền Nam, thống nhất đất nớc, Bác Hồ vẫn luôn dành tình cảm của mình cho con gái đỡ đầu Ba-bét. Tháng 6/1967, ông Ô-brắc đợc Hội đồng các nhà bác học thế giới họp ở Pa-ri nhờ chuyển đến Chủ tịch Hồ Chí Minh một bức thông điệp. Gặp lại ông Ô- brắc giữa những ngày Hà Nội đang chiến đấu chống chiến tranh phá hoại bằng không quân của đế quốc Mỹ, Bác Hồ rất vui và không quên hỏi thăm về ngời con gái đỡ đầu Ba-bét của mình. Ông Ô-brắc chuyển cho Ngời món quà mà chị Ba-bét nhờ gửi đến cha đỡ đầu: một chiếc hộp vuông bên trong đựng một quả trứng đợc làm từ thứ đá quý. Theo chị cho biết thì quả trứng đó là biểu hiện của sự sống, t- ơng lai và hoàn hảo. Cha đỡ đầu là hiện thân của những điều đó. Khi chia tay, Bác Hồ gởi một tấm lụa nhờ ông Ô-brắc chuyển cho con gái đỡ đầu của tôi để cháu may áo cới. Hàng năm chị Ba-bet vẫn gửi th đều cho Bác Hồ. Ngày Bác qua đời, cũng nh toàn thể nhân dân Việt Nam và nhân loại yêu chuộng hoà bình, cả gia đình ông Ô-brắc vô cùng thơng tiếc Ngời. Bao nhiêu kỷ niệm, những món quà Bác gửi cho chị Ba-bét vẫn còn đó; bức ảnh nhỏ của Ngời, các con vật dễ thơng bằng ngà, bằng sứ, tấm lụa Bác gửi để chị may áo cớivẫn còn đây. Và lần này, chị đợc sang thăm đất nớc, thăm nơi ở, nơi làm việc của ngời cha đỡ đầu về tinh thần của mình Khi nghe chị thuyết minh nói rằng hai hàng ghế đá và bể cá vàng là nơi Bác Hồ thờng dùng để tiếp khách tí hon, khách đặc biệt của mình, chị Ba-bét nớc mắt tuôn trào. Chị lặng lẽ ngồi xuống tấm ghế đá mát lạnh, mắt nhìn những con cá vàng tung tăng bơi lội trong bể, thả lòng mình trong những hoài niệm không bao giờ quên về Ngời. Tình thơng bao là của Bác vẫn dành cho tất cả mọi ngời, đặc biệt nhất vẫn là những em nhỏ nh búp trên cành. Chị Ba-bét cũng là một trong những cháu bé ngày nào đã đợc sởi ấm bằng muôn vàn tinh thơng yêu của Bác. -10- . Trung Hoa dân quốc có gửi cho tôi một bức công văn, nội dung nh sau: Kính tha cụ Hồ Chí Minh, Chủ tịch nớc Việt Nam Dân chủ Cộng ho , Yêu cầu cụ cho mợn. đợc hai bát ạ! - Ăn thế là ít đấy! Cố ăn nhiều cho khoẻ vào. Bác dặn thêm cháu phải giữ gìn sức khoẻ cho thật tốt, đoàn kết tốt, thơng yêu đồng đội tốt,

— Xem thêm —

Xem thêm: 117 Cau chuyen ke ve tam guong Dao Duc Ho Chi Minh, 117 Cau chuyen ke ve tam guong Dao Duc Ho Chi Minh, 117 Cau chuyen ke ve tam guong Dao Duc Ho Chi Minh

Lên đầu trang

Tài liệu liên quan

Từ khóa liên quan

Đăng ký

Generate time = 0.10171890258789 s. Memory usage = 14.01 MB