Gene và Quá trình Sinh tổng hợp Protein

yeutailieu3789
yeutailieu3789(698 tài liệu)
(0 người theo dõi)
Lượt xem 80
1
Tải xuống 2,000₫
(Lịch sử tải xuống)
Số trang: 29 | Loại file: PDF
0

Gửi bình luận

Bình luận

Thông tin tài liệu

Ngày đăng: 22/10/2013, 13:20

Mô tả: 179 Chương 6 Gene và Quá trình Sinh tổng hợp Protein Gene, đơn vị thông tin được truyền từ cha mẹ cho con cái, là khái niệm then chốt của di truyền học. Nói đến gene tức là nói đến DNA và các quan hệ của nó với RNA và protein dưới dạng sơ đồ sau đây, được gọi là Lý thuyết trung tâm (Central Dogma) của Sinh học Phân tử (hình 6.1). Hình 6.1 Lý thuyết trung tâm của Sinh học Phân tử Trong đó các sợi đơn của DNA được dùng làm khuôn cho tái bản (replication; như đã xét ở chương 5). Mặt khác, từng đọan xác định của nó (tức các gene) có thể làm khuôn cho sự tổng hợp các RNA trong một quá trình gọi là phiên mã (transcription). Đến lượt, các phân tử RNA này lại làm khuôn cho sự tổng hợp các chuỗi polypeptide mà từ đó tạo thành các protein; quá trình này được Tái bản Dịch mã Phiên mã gọi là dịch mã (translation), bởi vì nó chuyển bức thông tin dưới dạng các nucleotide thành ra sản phẩm được xây dựng bằng các amino acid. Hai quá trình sau được coi là hai giai đọan chính trong sự biểu hiện của gene mã hóa protein (protein coding gene). Thực ra, sự biểu hiện của một gene chịu sự kiểm soát ở nhiều cấp độ khác nhau (chương 7). Trong chương này, chúng ta sẽ lần lượt tìm hiểu sự phát triển của khái niệm gene, cấu trúc và chức năng protein - sản phẩm của gene, bản chất của mã di truyền, và các quá trình phiên mã và dịch mã. I. Sự phát triển của khái niệm gene 1. Các quan niệm của Mendel và Morgan về gene Mendel là người đầu tiên nêu lên định nghĩa về gene năm 1865 (thuật ngữ này được Johannsen đưa ra năm 1909). Theo đó, gene là đơn vị di truyền tồn tại ở dạng hạt riêng biệt, xác định một tính trạng cụ thể trong cặp tính trạng tương phản. Đây mới chỉ là sự suy luận thuần túy, không có cơ sở vật chất đặc thù. Quan niệm chính xác hơn về cơ sở vật chất và chức năng của gene nảy 180 sinh từ nhiều nguồn nghiên cứu độc lập nhau trong suốt 50 năm đầu của thế kỷ XX. Trường phái Morgan sau khi xác định các gene nằm trên nhiễm sắc thể và đề xuất phương pháp lập bản đồ gene bằng tái tổ hợp, đã khăng định rằng các gene là những đơn vị cơ sở và không chia nhỏ của vật chất di truyền về cả cấu trúc lẫn chức năng; chúng liên kết với nhau theo kiểu thẳng hàng trên nhiễm sắc thể. 2. Giả thuyết một gene - một enzyme của Beadle và Tatum Một hướng nghiên cứu khác tập trung vào phương diện chức năng sinh hóa của gene. Năm 1902, Archibald Garrod gợi ý rằng rối lạn chuyển hóa alkapton niệu (alcaptonuria) bắt nguồn từ một sai hỏng của một enzyme đặc thù và được di truyền theo kiểu lặn nhiễm sắc thể thường, mà ông gọi là sai sót chuyển hóa bẩm sinh. Đến năm 1941, Beadle và Tatum mới làm sáng tỏ ý tưởng trên bằng các thí nghiệm gây đột biến bằng tia X ở Neurosporora. Để giải thích các tổn thương sinh hóa đặc thù do đột biến, họ đã đề xuất "giả thuyết một gene - một enzyme" nổi tiếng; nó được xem như là mô hình về chức năng của gene, mở đường cho sự ra đời của di truyền sinh hóa. Về sau, quan niệm "một gene - một enzyme" được mở rộng thành "một gene - một protein", và tiếp tục chính xác hóa bằng mệnh đề "một gene - một polypeptide". Thật vậy, từ khi Avery và các đồng sự chứng minh DNA là vật chất mang thông tin di truyền vào năm 1944, và đặc biệt là sau khi Watson và Crick khám phá ra cấu trúc phân tử DNA năm 1953, quan niệm về gene không ngừng được phát triển và chính xác hóa. Về mặt cấu trúc, gene là một đoạn xác định của bộ gene (DNA ở hầu hết sinh vật và RNA ở một vài virus). Về phương diện chức năng, như chúng ta đã rõ, không phải mọi gene đều mã hóa các enzyme mà một số mã hóa các polypeptide với các chức năng khác nhau, và một số mã hóa các phân tử RNA chức năng như RNA ribosome (rRNA) và RNA vận chuyển (tRNA). Hơn nữa, thông tin trong gene có thể được sử dụng một cách có chọn lọc để sinh ra nhiều hơn một loại sản phẩm (các gene phân đoạn). Trước tiên, ta hãy tìm hiểu công trình nghiên cứu của Benzer về cấu trúc tinh vi của gene. 3. Quan niệm của Benzer về các đơn vị cấu trúc và chức năng di truyền Các công trình nghiên cứu của Seymour Benzer (từ 1957 đến 1961) về tái tổ hợp ở phage T4 đã cho thấy rằng, gene theo quan niệm của Morgan có thể chia nhỏ thành các đơn vị nhỏ hơn. Ông đã đưa ra các thuật ngữ muton, recon và cistron để định nghĩa các đơn vị không chia nhỏ tương ứng là đột biến, tái tổ hợp và chức năng. Bằng cách lai các thể đột biến của cùng một gene có nguồn gốc độc lập nhau trong khi cho lây nhiễm phage, đã làm xuất hiện phage kiểu dại. Điều này chỉ có thể xảy ra bởi sự 181 tái tổ hợp bên trong gene (intragenic recombination), nếu như các phần nhỏ riêng biệt của gene đều bị đột biến. Điều này chứng tỏ rằng gene bị phân chia thành các đơn vị nhỏ hơn thông qua tái tổ hợp và dột biến. Tuy nhiên, vì kích thước của muton và recon được coi là tương đương với một cặp nucleotide, cho nên ngày nay tự thân hai đơn vị này không còn giá trị sử dụng nữa. Thuật ngữ cistron của Benzer có nghĩa là đơn vị chức năng di truyền không chia nhỏ. Điều này có thể xác định bằng sự phân tích bổ sung (complementation analysis), trong đó gene mà cụ thể là sản phẩm của nó được trắc nghiệm về khả năng bù đắp cho một đột biến tại một gene tương đồng trong cùng tế bào. Sự bổ sung liên tiếp làm phục hồi kiểu hình dại. cistron 1 cistron 2 ׀ ׀ ׀ ↓ ↓ S I P Kiểu dại (a) cistron 1 cistron 2 ׀ ׀ ׀ ↓ ↓ S I P Kiểu dại (b) ׀ X ׀ X ׀ cistron 1 cistron 2 ׀ X ׀ ׀ ↓ S I P Kiểu dại ↑ (c) ׀ ׀ X ׀ cistron 1 cistron 2 ׀ X ׀ ׀ ↓ S ׀ Thể đột biến ↑ (d) ׀ X ׀ ׀ Hình 6.2 Sơ đồ minh họa trắc nghiệm cis-trans: (a) con đường chuyển hóa bình thường; (b) trắc nghiệm cis; (c) và (d) trắc nghiệm trans. Chú thích: S-cơ chất (subtrate); I- sản phẩm trung gian (intermediate); P- sản phẩm cuối cùng (product), ở đây là sắc tố đặc trưng cho kiểu hình dại; các mũi tên (↓) chỉ các enzyme sản phẩm sinh ra từ các cistron 1 và cistron 2. Cơ sở của phân tích bổ sung là trắc nghiệm cis-trans (cis-trans test), mà từ đây nảy sinh ra thuật ngữ cistron, trong đó các cặp đột biến bắt nguồn độc lập được xét ở các cấu hình cis (đều) và trans (lệch). Trắc nghiệm cis được dùng làm đối chứng, vì nếu như cả hai đột biến đều có mặt trong một bộ gene thì bộ gene kia phải là kiểu dại ở cả hai locus và sinh ra các sản phẩm gene bình thường, do đó cho ra kiểu hình dại (hình 6.2b). Trắc nghiệm trans là phép thử bổ sung và xác định gới hạn của đơn vị chức năng. Nếu như các đột biến nằm trong các gene khác nhau, khi chúng có mặt ở cấu hình trans, mỗi một bộ gene có thể bổ sung sản phẩm 182 mà gene kia không tạo ra được. Khi có đủ tất cả các sản phẩm gene cần thiết thì tế bào là kiểu dại (hình 6.2c), nghĩa là có sự bổ sung dương tính (positive complementation). Nếu như cả hai đột biến thuộc cùng một gene, khi chúng có mặt ở cấu hình trans, thì mỗi một bộ gene có thể mang một bản sao đột biến của gene đó và không có sản phẩm hoạt động chức năng được tạo ra trong tế bào, nghĩa là không có sự bổ sung (hình 6.2d). Sự phân tích bổ sung ở vi khuẩn và nấm men bia cũng chỉ ra rằng gene là một cistron, nghĩa là gene được định nghĩa như là một đơn vị chức năng. Phương pháp này tỏ ra hữu ích cho việc khẳng định chức năng của gene, xác định số lượng cũng như trật tự hoạt động của các gene trong một con đường chuyển hóa nào đó. Vậy cistron là gì? Cistron là một đoạn xác định của DNA (hay bộ gene nói chung) mang thông tin cấu trúc của một polypeptide cụ thể mà giới hạn của nó được xác định bằng trắc nghiệm cis-trans. Kích thước trung bình của một cistron là 1.200 cặp base. Như vậy, cistron chính là gene cấu trúc theo nghĩa hẹp hay gene mã hóa protein. Một cách tương đối, theo nghĩa rộng, có thể định nghĩa gene là một đọan xác định của bộ gene mã hóa thông tin của một polypeptid hoặc một phân tử RNA chức năng (như tRNA, rRNA .). Tuy vậy, định nghĩa này không thể bao gồm đầy đủ chức năng và cấu trúc của gene trong toàn bộ sinh giới, bởi vì các chiến lược cho sự biểu hện gene và tổ chức bộ gene ở các vi khuẩn và eukaryote là rất khác nhau. 4. Mối quan hệ gene - cistron ở các prokaryote và eukaryote 4.1. Sự tương đương gene - cistron ở các bộ gene đơn giản Ở các prokaryote và eukaryote bậc thấp, thường có một mối quan hệ đơn giản giữa gene và sản phẩm của nó.Trong hầu hết trường hợp, có một sự tương ứng một gene - một sản phẩm, và sự đồng tuyến tính giữa gene và chuỗi polypeptide của nó đã được Ch.Yanofsky xác nhận năm 1961. Vì vậy ở các sinh vật này, gene và cistron là tương đương: gene là đơn vị chức năng di truyền, mang thông tin di truyền được biểu hiện trọn vẹn. (a ) (b) Hình 6.3 (a) Ở vi khuẩn, các gene thường được sắp xếp trong một operon và được phiên mã thành một phân tử mRNA đa cistron. (b) Ở eukaryote, các gene tồn tại riêng biệt dưới dạng đơn cistron. 183 Cũng cần lưu ý rằng, ở vi khuẩn, các gene đồng nghĩa với vùng mã hóa hay khung đọc mở (open reading frame = ORF), trong khi đó ở các eukaryote nó đồng nghĩa với đơn vị phiên mã (transcription unit). Đó là do các gene vi khuẩn thường được sắp xếp trong một operon (chương 7), vì thế có nhiều sản phẩm được dịch mã từ một mRNA đa cistron (polycis- tronic mRNA; hình 6.3a). Trái lại, ở các eukaryote, hầu hết các gene được phiên mã dưới dạng mRNA đơn cistron (monocistronic mRNA; hình 6.3b). 4.2. Sự không tương đương gene - cistron ở các bộ gene phức tạp Ở các bộ gene eukaryote bậc cao, thường thường có một mối quan hệ phức tạp giữa gene và sản phẩm của nó (hình 6.4). Hầu hết các gene của eukaryote bậc cao đều có chứa các intron (intervening sequences), tức các đoạn không mã hóa protein, nằm xen giữa các exon (expressed sequences), các đoạn mã hóa protein. Các gene như vậy được gọi là gene phân đoạn (split gene) hay gene đứt quãng (interrupted gene); nó được phát hiện lần đầu tiên bởi Phillip Sharp vào năm 1977 (hình 6.4). (a) (b) (c) Hình 6.4 Ảnh hiển vi điện tử và hình mô phỏng việc sử dụng vật dò mRNA tế bào chất có đánh dấu để phát hiện gene phân đoạn (a và b); mô tả vắn tắt sự tổng hợp pre-mRNA và cắt bỏ các intron để tạo ra mRNA trưởng thành từ một gene phân đoạn có chứa hai intron (c). Các khám phá về sau này còn cho thấy những sự kiện rắc rối nẩy sinh trong các gene phân đoạn này, ở chỗ: thông tin trong gene được sử dụng một cách chọn lọc để sinh ra nhiều sản phẩm khác nhau, gọi là cắt-nối có chọn lọc (alternative splicing) v.v. Các sản phẩm có quan hệ về cấu trúc (ví dụ, calcitonin/CGRP) thường có các chức năng khác nhau. Vì lẽ đó, cistron đôi khi được xem là tương đương với exon của gene eukaryote, và gene phân đoạn được xem như là một chuỗi các cistron gối nhau (Twyman 1998). Ngoài ra, có vài trường hợp trong đó cần tới hai gene để sinh ra một sản phẩm mRNA đơn thông qua kiểu cắt-nối chéo (trans-splicing) 184 hoặc biên tập RNA (RNA editing). Chẳng hạn, khám phá mới nhất cho thấy glucose 6-phosphate dehydrogenase là một enzyme có mặt trong các tế bào hồng cầu người; nó bao gồm hai dạng nhỏ/thứ yếu và lớn/chính yếu (minor and major form); dạng đầu có trình tự các amino acid thuộc gene trên nhiễm sắc thể X; và dạng sau gồm hai peptide được mã hóa từ thông tin của hai nhiễm sắc thể, các amino acid trong đoạn 1-53 được mã hóa trên nhiễm sắc thể số 6 và các amino acid ở đoạn tiếp theo 54-479 được mã hóa trên nhiễm sắc thể X (theo McClean 1998). Tất cả những trường hợp này nói lên một điều rằng, để đưa ra một định nghĩa chính xác về gene không hề đơn giản tý nào. Tuy nhiên, nhìn toàn cục thì một khái niệm thống nhất nổi bật là, tất cả các sinh vật từ vi khuẩn E. coli cho đến con người đều có chung hệ thống mật mã di truyền và có chung phương thức 'chuyển tải' thông tin trong gene thành ra protein. 4.3. Các thành phần cấu trúc hay là tổ chức của một gene Tổ chức của một gene có thể bao gồm các vùng riêng biệt với các chức năng đặc thù (Bảng 6.1; theo Twyman 1998, có sửa đổi ). Bảng 6.1 Các thuật ngữ được dùng để chỉ các phần chức năng của các gene Thuật ngữ Định nghĩa Allele Một biến thể về trình tự của một gene (hoặc marker di truyền khác, ví dụ: trình tự RFLP, VNTR). Cistron Một đơn vị chức năng di truyền, một vùng của DNA mã hóa một sản phẩm đặc thù. Vùng mã hóa, khung đọc mở (ORF) Một vùng của DNA được dịch mã thành protein. Ở vi khuẩn, đó là mộ gene. Ở eukaryote, vùng mã hóa có thể bị gián đọan bởi các intron. Gene phân đoạn Một gene mã hóa protein gồm các đoạn không mã hóa (intron) nằm xen kẻ giữa các đoạm mã hóa (exon). Gene Ở vi khuẩn, một đơn vị chức năng di truyền mã hóa hoặc là 1 polypeptide riêng hoặc phân tử RNA. Ở eukaryote, 1 đơn vị phiên mã có thể mã hóa 1 hay nhiều sản phẩm hoặc đóng góp vào 1 sản phẩm. Locus gene Vị trí của một gene trên một nhiễm sắc thể, kể cả các yếu tố điều hòa kề bên. Thuật ngữ locus được dùng theo cách riêng để chỉ vị trí của gene-marker bất kỳ, yếu tố điều hòa, khởi điểm tái bản, v.v Operon Một locus của vi khuẩn có chứa nhiều gene (mà được phiên mã như là một bản sao polycistron đơn) và các yếu tố điều hòa chung của chúng. Pseudogene Một trình tự không hoạt động chức năng vốn có cấu trúc tương tự một gene hoạt động chức năng. Đoạn đệm được Bất kỳ phần nào của đơn vị phiên mã của 1 gene RNA 185 phiên mã hay operon gene RNA sẽ bị loại bỏ trong khi tạo ra các phân tử RNA trưởng thành. Đơn vị phiên mã, vùng được phiên mã Một vùng của DNA được phiên mã thành RNA. Ở các eukaryote, đó là một gene. Ở vi khuẩn, nó có thể bao quát nhiều gene. Vùng không được dịch mã (UTR) Bất kỳ phần nào của đơn vị phiên mã mà không được dịch thành protein. Các UTR kề bên một vùng mã hóa hay operon được gọi là các UTR 5' và 3'. Gene bị phân chia (divided gene) Một gene phân đọan với các exon ở các locus riêng biệt được phiên mã riêng rẽ và khâu nối lại bởi sự cắt-nối chéo. Thực ra đó là cách gọi sai vì mỗi locus đúng ra phải được coi như là 1 gene riêng. Ở bất kỳ locus nào, một vùng DNA được phiên mã có thể gọi là một đơn vị phiên mã (transcription unit). Như đã đề cập, ở prokaryote, một đơn vị phiên mã có thể gồm nhiều gene; trong khi đó ở eukaryote, các đơn vị phiên mã hầu như bao giờ cũng tương đương với một gene đơn. Hình 6.5 Cấu trúc điển hình của một gene eukaryote. Đối với các gene mã hóa protein, rõ ràng là có một sự tách biệt giữa vùng được dịch mã thành chuỗi polypeptide và vùng không được dịch mã. Ở vi khuẩn, vùng được dịch mã là khung đọc mở (ORF), trong đó các gene phân cách nhau bằng các đoạn đệm (spacer) được gọi là các vùng không mã hóa bên trong (internal noncoding region). Các gene nằm ở hai đầu của một operon cũng được kèm bởi một vùng không mã hóa có tên là vùng không dịch mã 5' (5' untranslated region = 5' UTR) hay đoạn dẫn đầu (leader sequence) và vùng không được dịch mã 3' (3' UTR) hay đoạn kéo sau (trailer sequence). Về bản chất, chúng là các đoạn điều hòa; chẳng hạn, vùng 5'UTR kiểm soát sự bám vào của ribosome, còn vùng 3'UTR thường đóng vai trò quan trọng trong sự ổn định mRNA. Ở các gene eukaryote, vùng mã hóa cũng được kèm bởi các vùng UTR điều hòa, và cả hai vùng UTR 5' và 3' cũng như khung đọc mở có thể bị gián đoạn bởi các đoạn không mã hóa (tức các intron) mà chúng sẽ được cắt bỏ trước khi xuất mRNA trưởng thành ra khỏi nhân. Như thế, bất kỳ đoạn nào mà rốt cuộc bị loại bỏ khỏi pre-RNA thì được gọi là các đoạn đệm được phiên mã (transcribed spacer). Cấu trúc điển hình của các gene mã hóa protein ở prokaryote và eukaryote được chỉ ra tương ứng ở hình 6.3a và hình 6.5. 186 II. Cấu trúc và chức năng của protein 1. Cấu trúc protein Các protein là những polymer sinh học được cấu tạo bằng các amino acid nối kết với nhau bằng các liên kết peptide. Có 20 loại L-α-amino acid được phát hiện trong các protein của các tế bào (hình 6.6). Về cấu trúc, nói chung, mỗi amino acid gồm có một nguyên tử carbon alpha (Cα) ở vị trí A B C D Hình 6.6 Hai mươi loại amino acid phát hiện được trong các protein, với bốn nhóm: A. Các amino acid có chuỗi bên tích điện dương (3 bên trái) và âm (2 bên phải); B. Các amino acid có chuỗi bên không tích điện; C. Các trường hợp đặc biệt; và D. Các amino acid có chuỗi bên kỵ nước. 187 trung tâm, đính xung quanh nó là một nhóm amin (-NH 2 ), một nhóm carboxyl (-COOH), một nguyên tử hydro (-H) và một gốc R hay chuỗi bên đặc trưng cho từng loại amino acid (hình 6.7a). Khi ở trạng thái dung dịch, các nhóm amin và carboxyl thường phân ly thành trạng thái ion, tương ứng là + H 3 N- và -COO − . Hai amino acid nối với nhau bằng một liên kết peptide (−C−N−) giữa nhóm carboxyl của amino acid này với nhóm amin của amino acid kế tiếp và loại trừ một phân tử nước; cứ như thế các amino acid kết nối với nhau tạo thành một chuỗi gồm nhiều amino acid, thường được gọi là polypeptide (hình 6.7b). Mỗi chuỗi polypeptide luôn luôn có chiều xác định + H 3 N → COO − (do tác dụng của enzyme peptydyl- transferase) và được đặc trưng về số lượng, thành phần và chủ yếu là trình tự sắp xếp của các amino acid (hay còn gọi là cấu trúc sơ cấp, cấu trúc quan trọng nhất của tất cả các protein do gene quy định). (a) (b) Hình 6.7 (a) Cấu trúc chung của một amino acid; (b) sự hình thành chuỗi polypeptide, cấu trúc sơ cấp của tất cả các protein. Có bốn mức độ cấu trúc của các protein được trình bày ở hình 6.8. Trật tự sắp xếp thẳng hàng của các amino acid tạo thành cấu trúc bậc I (primary structure) của protein. Cách thức các amino acid này tương tác với các amino acid lân cận bằng các mối liên kết hydro hình thành nên cấu trúc bâc II (secondary structure) của protein; hai dạng phổ biến của cấu trúc bậc II là: chuỗi xoắn alpha (α-helix) và tấm beta (β-pleated sheet). Còn hình dáng không gian ba chiều của một chuỗi polypeptide chính là cấu trúc bậc III (tertiary structure) của nó; hầu hết các protein đều lấy dạng này mà ta gọi là hình cầu (globular). Và nhiều protein có cấu trúc gồm hai hoặc nhiều polypeptid cùng hợp nhất trong một protein phức tạp, gọi là cấu trúc bậc IV (quaternary structure). Đây là mức cấu trúc cao nhất của protein; chúng thường chứa nhiều vùng cấu trúc cuộn chặt gọi là các domain, như trong hemoglobin hoặc các kháng thể (xem hình 6.9). 2. Chức năng protein Nói chung, protein là các hợp chất hữu cơ làm nên sự sống với những chức năng thiết yếu khác nhau sau đây: (i) Các protein là thành phần cấu tạo cơ sở của các tế bào, bao gồm 188 các màng tế bào, các bào quan, bộ máy di truyền của chúng. Đó cũng là các protein dạng sợi làm thành các cơ quan bộ phận trên cơ thể các động vật, như: collagen làm nên xương, sụn, gân và da; keratin cấu tạo nên các lớp ngoài cùng của da và tóc, móng, sừng và lông; (ii) Các enzyme đóng vai trò xúc tác cho tất cả các phản ứng hóa học trong tế bào và cơ thể đều là những protein hình cầu. Quan trọng nhất là các enzyme tham gia vào các con đường chuyển hóa và các enzyme tham gia vào các quá trình truyền thông tin di truyền trong tế bào. Cấu trúc protein bậc I là trình tự sắp xếp của các amino acid trong một chuỗi polypeptide. Đây là bậc cấu trúc cơ sở quan trọng nhất của tất cả các protein do gene trực tiếp quy định. Cấu trúc protein bậc II xảy ra khi trình tự các amino acid trong một chuỗi polypeptide nối với nhau bằng các liên kết hydro. Cấu trúc này có hai kiểu cơ bản, đó là: chuỗi xoắn alpha (theo chiều xoắn trái) và tấm beta (dạng gấp nếp). Ở dạng tấm beta, hai chuỗi polypeptide đối song song xếp cạnh nhau; điển hình đó là các sợi tơ. Cấu trúc protein bậc III xảy ra khi các lực hấp dẫn nào đó có mặt giữa các vùng xoắn alpha và các tấm beta gấp nếp trong một chuỗi polypeptide, hình thành nên một cấu trúc cuộn gập có dạng khối cầu. Một số protein chức năng có cấu trúc kiểu này, như myoglobin . Cấu trúc protein bậc IV là một protein gồm hai hoặc nhiều chuỗi popeptide cùng loại hoặc khác loại kết hợp với nhau. Có khá nhiều protein chức năng có kiểu cấu trúc này; một số như hemoglobin và chlorophyll, trong thành phần còn có ion tương ứng là Fe ++ và Mg ++ . Các amino acid Tấm beta Xoắn alpha Tấm beta Xoắn alpha Hình 6.8 Bốn bậc cấu trúc của protein. . khi tham gia vào quá trình sinh tổng hợp protein của tế bào. Quá trình phiên mã DNA các đặc điểm chung sau đây (Hình 6.12). Hình 6.12 Sự tổng hợp RNA trên. 6 Gene và Quá trình Sinh tổng hợp Protein Gene, đơn vị thông tin được truyền từ cha mẹ cho con cái, là khái niệm then chốt của di truyền học. Nói đến gene

— Xem thêm —

Xem thêm: Gene và Quá trình Sinh tổng hợp Protein, Gene và Quá trình Sinh tổng hợp Protein, Gene và Quá trình Sinh tổng hợp Protein

Lên đầu trang
Đăng ký

Generate time = 0.089339017868 s. Memory usage = 13.93 MB