QUẢN LÝ HỒ SƠ MẪU BỆNH

yeutailieu1189
yeutailieu1189(698 tài liệu)
(0 người theo dõi)
Lượt xem 3
0
Tải xuống
(Lịch sử tải xuống)
Số trang: 11 | Loại file: PDF
0

Gửi bình luận

Bình luận

Thông tin tài liệu

Ngày đăng: 23/10/2013, 19:20

Mô tả: Phương pháp quản lý mẫu bệnh thực vật 8 QUẢN LÝ HỒ SƠ MẪU BỆNH 8.1 HỆ THỐNG CƠ SỞ DỮ LIỆU (DATABASE) Việc nhập thông tin về hồ sơ bệnh cây vào hệ thống cơ sở dữ liệu (database) điện tử là rất quan trọng bởi vì nhờ có hệ thống này, các cán bộ của phòng mẫu có thể tiếp cận thông tin một cách nhanh nhất mà không cần phải lục tìm trong cả đống tài liệu. Số liệu được sắp xếp có hệ thống nên có thể dễ dàng tìm kiếm, khôi phục, xử lý và cập nhật khi cần thiết. Thông tin lưu giữ trong database có thể được sử dụng để tạo bản đồ phân bố vi sinh vật hại, vì thế rất quan trọng trong công tác kiểm dịch và đánh giá nguy cơ dịch hại. Một database có thể chỉ đơn giản như một bảng biểu xây dựng từ phần mềm Microsoft Excel, hoặc có thể là các chương trình cơ sở dữ liệu phức tạp hơn như Microsoft Access, Oracle, BioLink hoặc KE EMu. Những chương trình này cho phép quản lý các hình ảnh kỹ thuật số và đồng thời có các công cụ cho phép việc trao đổi thông tin một cách nhanh chóng. Hệ thống Database như KE EMu (Hình 17) có thể nói là vô giá vì nó cho phép người sử dụng tìm kiếm các thay đổi. Điều này đặc biệt có ích khi người sử dụng muốn thay đổi ngay lập tức các thông số tìm kiếm như tên của vi sinh vật hại và tên ký chủ. Hình 17 Môđun Catalogue của KE EMu database Database không chỉ lưu giữ các hình ảnh kỹ thuật số mà cả các phương tiện khác như: file văn bản, file PDF, html và phim video. Ngoài ra, database còn cho phép lưu giữ các thông tin chi tiết về người lấy mẫu, người giám định, người trồng cây, ví dụ 71 Phương pháp quản lý mẫu bệnh thực vật như địa chỉ, số điện thoại, số fax, email, tiểu sử, tài liệu tham khảo. Database còn có thể giúp các nhân viên phòng mẫu lên lịch, đặt giờ cho một số công việc nhất định. Người nhập thông tin vào database phải bảo đảm rằng các thông tin lưu giữ trong database là hết sức chính xác. Hiện nay có khá nhiều database về phân loại sẵn có trên mạng Internet (Hình 18). www.indexfungorum.org - CABI Bioscience Database of Fungal Names www.ipni.org - The International Plant Names Index Hình 18 Địa chỉ Internet và trang chủ của hai database phân loại tin cậy Trong phạm vi một Quốc gia, các database của các phòng mẫu bệnh phân bố rải rác ở các địa điểm khác nhau có thể được kết nối với nhau qua một hệ thống mạng để tạo thành một bảo tàng mẫu ảo. Ví dụ: Database về dịch hại thực vật Australia - Australian Plant Pest Database (APPD, http://appd.cmis.csiro.au/) là một hệ thống cơ sở dữ liệu dịch hại cây trồng ảo, mang tính Quốc gia. APPD hợp nhất hồ sơ mẫu dịch hại từ hơn 9 điểm nút khác nhau phân bố trên toàn lãnh thổ Australia, tạo điều kiện cho việc tìm vị trí mẫu dịch hại một cách nhanh chóng và tìm kiếm thông tin một cách hiệu quả. Trên phạm vi toàn cầu, Nguồn thông tin đa dạng sinh học toàn cầu - Global Biodiversity Information Facility (GBIF, http://www.gbif.org/) có một hệ thống database được xây dựng với mục đích đưa các thông tin chủ yếu về đa dạng sinh học trên thế giới lên mạng internet cho tất cả mọi người. GBIF sử dụng cổng chính của nó để truy cập vào một số databases về vi sinh vật hại và các vấn đề có liên quan đến đa dạng sinh học trên toàn cầu. 72 Phương pháp quản lý mẫu bệnh thực vật 9 QUẢN LÝ BỘ SƯU TẬP MẪU 9.1 ĐIỀU KIỆN PHÒNG MẪU Một phòng mẫu bệnh phải có một vị trí an toàn và vĩnh cửu để lưu giữ mẫu. Phòng để mẫu phải có khả năng chống côn trùng, chống cháy và chống mưa dột. Một phòng mẫu bệnh thực vật lớn vừa phải (lưu giữ khoảng 50.000 mẫu) cần sử dụng một diện tích tối thiểu 9 m 2 , đặc biệt nếu sử dụng tủ nhiều ngăn để sắp xếp mẫu tiêu bản. Giá và tủ để tiêu bản bằng kim loại có khả năng chống côn trùng hơn là làm bằng gỗ. Phòng giữ mẫu nên có hệ thống điều khiển nhiệt độ (20-23°C) và độ ẩm (40-60%) không khí. Trong điều kiện nhiệt độ và độ ẩm như vậy có thể hạn chế được sự phá hủy của côn trùng hại, đặc biệt khi kết hợp với biện pháp đặt mẫu mới vào tủ đá trước khi lưu giữ trong phòng mẫu. Nên sử dụng máy điều hòa không khí để điều khiển nhiệt độ và dùng máy hút ẩm để giảm độ ẩm. Luôn luôn đóng cửa ra vào và cửa sổ để ngăn ngừa côn trùng xâm nhập. Dùng rèm che cửa sổ để tránh ánh nắng mặt trời. 9.2 PHÒNG TRỪ BỘ CÁNH CỨNG HẠI TIÊU BẢN MẪU Ở các khu vực nhiệt đới, nhiệt độ và ẩm độ cao rất phù hợp với sự phát triển của côn trùng phá hại. Một số côn trùng, đặc biệt là bọ cánh cứng, thường ăn mẫu tiêu bản khô và nhanh chóng phá hủy bộ sưu tập mẫu. Để khắc phục tình trạng này nên đặt mẫu bệnh vào tủ lạnh sâu -20°C hoặc thấp hơn trong 7 ngày để diệt hết nguồn sâu hại. Các mẫu đã bảo quản trong phòng cũng nên luân phiên đặt vào tủ lạnh sâu trong một khoảng thời gian nhất định. Trước khi mẫu được đưa vào tủ lạnh sâu, nên gói mẫu trong túi nilon hoặc hộp xốp đậy nắp chặt để tránh đọng hơi nước trên mẫu. Sau khi lấy ra từ tủ lạnh sâu, để mẫu ở trong phòng có điều hòa một thời gian cho đến khi mẫu đạt đến nhiệt độ phòng bảo quản mẫu. Mẫu bệnh còn tươi thường được chuyển đến phòng mẫu để giám định. Không nên giữ các mẫu tươi này gần phòng bảo quản mẫu mà nên kiểm tra mẫu ở khu vực xa phòng bảo quản mẫu. Tất cả các mẫu bệnh khi đã lấy ra cho mượn hoặc để kiểm tra đều phải để vào tủ lạnh sâu trong 7 ngày trước khi đặt trở lại vào vị trí cũ trong phòng mẫu. Nhiều phòng mẫu bệnh có người chuyên trách việc xông hơi phòng mẫu một năm một lần bằng các hóa chất khử trùng được phép lưu hành, ví dụ như methyl bromide, carbon bisulphide, carbon tetrachloride, ethylene dichloride, hydrocyanic gas, lindane, dichlorvos strips hoặc paradichlorobenzene. Phải chú ý khi làm việc với các chất khử trùng này vì chúng có hại cho sức khỏe con người và thường dễ cháy. Tuy nhiên, nếu chỉ khử trùng xông hơi không thôi thì chưa đủ để phòng trừ côn trùng vì biện pháp này thường không hiệu quả đối với trứng côn trùng và nhện. 73 Phương pháp quản lý mẫu bệnh thực vật 9.3 PHÒNG TRỪ NHỆN HẠI MẪU VI SINH VẬT Vấn đề nhện ăn nấm đã phân lập trên môi trường nhân tạo là vấn đề khá phổ biến và nguy hiểm ở các phòng mẫu vi sinh vật. Nhện xâm nhập vào phòng thí nghiệm thông qua mẫu bệnh tươi, giày dép, quần áo, côn trùng và các mẫu vi sinh vật phân lập từ các phòng thí nghiệm khác. Chúng phát triển mạnh trong điều kiện nhiệt đới. Không chỉ ăn mẫu vi sinh vật phân lập, nhện còn mang bào tử nấm và vi khuẩn trong ruột,trên cơ thể rồi lây nhiễm sang các mẫu khác. Nếu không được phát hiện sớm, nhện có thể gây họa lớn trong phòng thí nghiệm do chúng có khả năng phát triển rất nhanh, di chuyển từ đĩa cấy này sang đĩa cấy khác trong tủ hoặc trên bàn để mẫu cấy. Nếu nhìn kỹ đĩa cấy bằng mắt thường, có thể phát hiện nhện dưới dạng các chấm trắng nhỏ trên bề mặt môi trường. Thông thường, nhện được phát hiện qua các vết bò chúng để lại trên môi trường nấm và vi khuẩn hoặc qua các vết bò chúng để lại trên các giọt nước đọng ở nắp đĩa Petri (Hình 19). Khi có thể phát hiện nhện bằng mắt thường cũng là khi nhện đã bùng phát. Chú ý ngăn ngừa sự xuất hiện của nhện, không nên để đến khi nhện bùng phát mới tìm cách diệt trừ. Có thể phòng nhện như sau: ¾ Kiểm tra tất cả các mẫu vi sinh vật chuyển đến phòng thí nghiệm xem có nhện hay không. Nếu muốn giữ mẫu vi sinh vật, nên cấy truyền và bỏ mẫu ban đầu vào nồi hấp diệt trùng để diệt hết nguồn nhện tiềm tàng; ¾ Đặt đĩa cấy thuần và đĩa cấy phân lập ban đầu vào hai tủ hoặc giá để khác nhau; ¾ Hấp tiệt trùng các mẫu phân lập cũ và các mẫu cây bệnh sau khi sử dụng càng sớm càng tốt; ¾ Thường xuyên lau mặt bàn phòng mẫu bằng cồn 70% và lau bàn thí nghiệm cũng như mặt trong của tủ để mẫu cấy bằng thuốc diệt côn trùng không gây hại cho nấm; ¾ Bọc đĩa cấy bằng parafin hoặc nilon siêu mỏng, tuy nhiên cách này chỉ hạn chế phần nào vì cuối cùng nhện vẫn có thể xâm nhập vào đĩa cấy đã bọc; ¾ Loại bỏ tất cả các mẫu vi sinh vật đã bị nhiễm nhện bằng cách hấp tiệt trùng. Nếu mẫu vi sinh vật rất có giá trị và không có mẫu thay thế thì có thể để mẫu vào tủ lạnh sâu trong 24 giờ để diệt hết nhện trưởng thành và trứng. Sau đó cấy truyền vi sinh vật lên môi trường mới và hủy bỏ mẫu cũ. Một số loài nấm không thể sống sót sau khi để lạnh. 74 Phương pháp quản lý mẫu bệnh thực vật Hình 19 Vết bò của nhện trong các giọt nước đọng trên nắp đĩa Petri 9.4 CHO MƯỢN MẪU Các mẫu bệnh lưu giữ có thể được cho mượn trong thời gian ngắn cho mục đích nghiên cứu khoa học. Tuy nhiên, cần phải đề ra các quy định đối với người mượn để bảo đảm sự an toàn của mẫu bệnh. Tốt nhất chỉ cho các phòng mẫu bệnh khác mượn mẫu với điều kiện họ phải bảo đảm an toàn cho mẫu khi vận chuyển cũng như khi làm việc với mẫu. Người lưu giữ mẫu có quyền quyết định không cho mượn mẫu nếu xem xét thấy việc sử dụng mẫu là không cần thiết, không phù hợp với mục đích nghiên cứu hoặc cảm thấy mẫu có thể bị sử dụng không đúng chỗ hay bị hỏng. Mẫu chuyển ra nước ngoài trong một số trường hợp phải qua xử lý kiểm dịch khi đến nơi. Phương pháp xử lý có thể là bằng nhiệt, xông hơi hoặc xử lý bằng tia phóng xạ gamma. Các phương pháp xử lý này có thể làm hỏng mẫu hoặc tác động đến cấu trúc DNA của vi sinh vật. Vì vậy, người lưu giữ bộ mẫu phải có trách nhiệm áp dụng mọi biện pháp để bảo đảm rằng mẫu cho mượn luôn được giữ trong điều kiện tốt. Nếu nghi ngờ về cách xử lý mẫu hay hậu quả của việc xử lý mẫu thì không nên cho mượn mẫu. Thời gian cho mượn mẫu thường là 6 - 12 tháng, có thể kéo dài thời gian cho mượn tùy thuộc vào yêu cầu của người mượn. Người cho mượn nên yêu cầu người mượn trả mẫu lại ngay sau khi hoàn thành công việc nghiên cứu. Người mượn có thể trả lại một phần mẫu (không phải toàn bộ mẫu) nhưng phải thỏa thuận trước với người chịu trách nhiệm trông giữ bộ mẫu. Một trong những điều kiện khi cho mượn mẫu là mẫu phải được bảo quản trong điều kiện an toàn. Không nên gập, bẻ hoặc đè bẹp gói mẫu vì sẽ làm hỏng mẫu. Luôn luôn giữ mẫu trong gói mẫu những lúc không dùng đến. Tất cả các mẫu đều phải được gói cẩn thận trong quá trình bảo quản và phải giữ nguyên trong gói mẫu ban đầu khi trả về phòng mẫu cũ. Các mẫu cho mượn chỉ được sử dụng cho mục đích nghiên cứu như kiểm tra mẫu tiêu bản và quan sát hình thái vi sinh vật hại dưới kính hiển vi. Người mượn mẫu không được phép lấy mẫu để lưu giữ riêng dưới bất kỳ hình thức nào hay chuyển mẫu cho một tổ chức thứ ba mà không có văn bản cho phép của người phụ trách 75 Phương pháp quản lý mẫu bệnh thực vật phòng mẫu cho mượn. Có thể tách một phần tiêu bản bệnh hoặc tách DNA cho một số mục đích nghiên cứu cụ thể. Tuy vậy, phải hết sức cẩn thận khi tách mẫu tiêu bản và chỉ tách bộ phận tiêu bản cần thiết trong điều kiện vẫn còn đủ tiêu bản để giữ lại trong phòng mẫu ban đầu. Đặc biệt, phải hết sức cẩn thận khi cắt tiêu bản gốc (tiêu bản chuẩn). Các bản chú thích phải được sử dụng để ghi chép những thông tin liên quan đến mẫu bệnh, bao gồm cả những thông tin về danh pháp và phân loại. Bản chú thích phải được làm từ giấy lưu trữ chất lượng cao. Dưới đây là tất cả các thông tin cần thiết khi ghi giấy cho mượn. Nên chuẩn bị 2 bản giấy cho mượn, một bản gửi cho người mượn cùng với mẫu còn người phụ trách phòng mẫu giữ bản sao: 1. Số cho mượn (1 số duy nhất cho mỗi mẫu cho mượn để không bị lẫn). 2. Tên và thông tin liên lạc của người mượn mẫu. 3. Mục đích mượn mẫu (phạm vi nghiên cứu về phân loại và danh pháp). 4. Ngày mượn và ngày trả mẫu. 5. Mẫu vật cho mượn (một danh mục tất cả các tiêu bản và mẫu cho mượn). Tất cả các mẫu cho mượn phải được người quản lý phòng mẫu chứng nhận, ký vào và ghi ngày cụ thể trước khi chuyển đến cho người mượn mẫu. 9.5 BẢO ĐẢM AN TOÀN CHO MẪU BỆNH Giữ an toàn cho bộ mẫu dưới hai dạng. Thứ nhất là đảm bảo an toàn cơ học cho mẫu và thứ hai là trách nhiệm hợp pháp và đạo đức nghề nghiệp của người quản lý bộ mẫu. An toàn cơ học Để bảo đảm an toàn cơ học cho bộ mẫu bệnh, không nên để mẫu ở nơi mà ai cũng có thể vào được. Bộ mẫu nên được bảo quản ở một nơi an toàn, không chịu ảnh hưởng của thời tiết, tốt nhất nên ở khu vực có khóa an toàn và có bảo vệ cả ngày lẫn đêm. Nên bảo quản tiêu bản mẫu bệnh trên giá hoặc trong tủ làm bằng kim loại. Nên có hệ thống chữa cháy tự động tốt nhất là dùng khí (vì nước có thể làm hỏng mẫu tiêu bản khô). Nên đặt bình cứu hỏa cá nhân rải rác trong khu nhà và đội ngũ cán bộ phải được huấn luyện để sử dụng hệ thống chữa cháy này. Đảm bảo an toàn cho thông tin lưu giữ cũng hết sức quan trọng. Nên thường xuyên copy các file máy tính cập nhật vào đĩa (có thể một ngày một lần). Những cán bộ sử dụng các chương trình quản lý dữ liệu phức tạp như EMu (đã được thảo luận chi tiết ở chương 8) cần phải có kỹ năng cơ bản về máy tính để có thể xem thông tin và hiệu đính hồ sơ mẫu. Trách nhiệm hợp pháp và đạo đức nghề nghiệp Bất cứ cơ quan nào lưu giữ mẫu bệnh có giá trị đối với khoa học đều phải có trách nhiệm hợp pháp và đạo đức nghề nghiệp để bảo đảm rằng bộ mẫu luôn được quan 76 Phương pháp quản lý mẫu bệnh thực vật tâm bảo vệ và bảo quản trong điều kiện tốt nhất. Vì vậy, cơ quan lưu giữ mẫu phải hạn chế tối đa việc sử dụng các biện pháp kỹ thuật không có cơ sở khoa học, các điều kiện môi trường không thích hợp để bảo vệ tiêu bản cho mục đích sử dụng hiện tại và tương lai. Cơ quan lưu giữ nên đề ra các chính sách và quy định bằng văn bản về việc quản lý, chăm sóc và sử dụng mẫu bệnh. Cơ quan lưu giữ mẫu phải bảo đảm mọi điều kiện tốt nhất về cơ sở vật chất, cán bộ có chuyên môn cho việc lưu giữ lâu dài mẫu bệnh và hồ sơ có liên quan. Chính phủ một số nơi đã nhận ra giá trị của bộ sưu tập mẫu bệnh và thông qua một số luật về bảo vệ mẫu sưu tập. Ví dụ, phòng mẫu DAR được bảo vệ theo luật về mẫu khoa học nông nghiệp Agricultural Scientific Collections Trust Act 1983 (NSW). 77 Phương pháp quản lý mẫu bệnh thực vật 10 TÀI LIỆU THAM KHẢO CHỌN LỌC Tài liệu chung Crop Protection Compendium. 2004. CAB International, Wallingford, UK. Disease Compendium Series. American Phytopathological Society, St. Paul, Minnesota, USA. Greuter, W., McNeill, J., Barrie, F.R., Burdet, H.M., Demoulin, V., Filgueiras, T.S., Nicolson, D.H., Silva, P.C., Skog, J.E., Trehane, P., Turland, N.J. and Hawksworth, D.L. 2000. International Code of Botanical Nomenclature (Saint Louis Code). Regnum Vegetabile, 138. Koletz Scientific Books, Germany. Holiday, P. 2001. A Dictionary of Plant Pathology. 2 nd Edition. Cambridge University Press, UK. Holmgren, P.K., Holmgren, N.H. and Barnett, L.C. (eds) 1990. Index Herbariorum. Part 1: The Herbaria of the World. 8 th Edition. Regnum Vegetabile, 120. New York Botanical Garden. Ploetz, R.C. 2003. Diseases of Tropical Fruit Crops. CABI Publishing, Wallingford, UK. Walker, J. 1975. Mutual responsibilities of taxonomic mycology and plant pathology. Annual Review of Phytopathology, 13: 335 – 355. Waller, J.M., Lenné, J.M. and Waller, S.J. (eds) 2002. Plant Pathologist’s Pocketbook. 3 rd Edition. CABI Publishing, Wallingford, UK. Waller, J.M., Ritchie, B.J. and Holderness, M. 1998. Plant Clinic Handbook. IMI Technical Handbook No. 3. CAB International, Wallingford, UK. Vi khuẩn Bradbury, J.F. and Sadler, G.S. 1997. Guide to Plant Pathogenic Bacteria. 2 nd Edition. CAB International Mycological Institute, Surrey, UK. Fahy, P.C. and Persley, G.J. 1983. Plant Bacterial Diseases. A Diagnostic Guide. Academic Press, Sydney. Goto, M. 1992. Fundamentals of Bacterial Plant Pathology. Academic Press, San Diego, USA. Schaad, N.W., Jones, J.B. and Chun, W. 2001. Laboratory Guide for Identification of Plant Pathogenic Bacteria. 3 rd Edition. APS Press, St Paul, Minnesota, USA. Swings, J.G. and Civerolo, E.L. 1993. Xanthomonas. Chapman & Hall, London, UK. 78 Phương pháp quản lý mẫu bệnh thực vật Nấm Agrios, G.N. 2005. Plant Pathology. 5 th Edition. Elsevier Academic Press, USA. Ainsworth, G.C., Sparrow, F.K. and Sussman, A.S. 1973. The Fungi. An Advanced Treatise. Vols. IVA, IVB. Academic Press, New York. Arx, J.A. von. 1981. The Genera of Fungi Sporulating in Pure Culture. 3 rd Edition. J. Cramer, Lehre. Barnett, H.L. and Hunter, B.B. 1998. Illustrated Genera of Imperfect Fungi. 4 th Edition. APS Press, St Paul, Minnesota, USA. Barron, G.L. 1968. The Genera of Hyphomycetes from Soil. The Williams & Wilkins Company, Baltimore, USA. Boerema,G.H., de Gruyter, J., Noordeloos, M.E. and Hamers, M.E.C. 2004. Phoma Identification Manual. CABI Publishing, Wallingford, UK. Braun, U. 1987. A monograph of the Erysiphales (powdery mildews). Nova Hedwigia 89. Braun, U. 1995. A Monograph of Cercosporella, Ramularia and Allied Genera (Phytopathogenic Hyphomycetes). Vol. 1. IHW-Verlag, München, Germany. Braun, U. 1998. A Monograph of Cercosporella, Ramularia and Allied Genera (Phytopathogenic Hyphomycetes). Vol. 2. IHW-Verlag, München, Germany. Burgess, L.W., Summerell, B.A., Bullock, S., Gott, K.P. and Backhouse, D. 1994. Laboratory Manual for Fusarium Research. 3 rd Edition. Fusarium Research Laboratory, Department of Crop Sciences, University of Sydney. Carmichael, J.W., Kendrick, W.B., Connors, I.L. and Sigler, L. 1980. Genera of Hyphomycetes. University of Alberta Press, Edmonton, Canada. Crous, P.W. and Braun, U. 2003. Mycosphaerella and its anamorphs: 1. Names published in Cercospora and Passalora. CBS Biodiversity Series 1. Centraalbureau voor Schimmelcultures, Utrecht, The Netherlands. Cummins, G.B. and Hiratsuka, Y. 2003. Illustrated Genera of Rust Fungi. 3 rd Edition. APS Press, St. Paul, Minnesota, USA. Domsch, K.H., Gams, W. and Anderson, T.-H. 1993. Compendium of Soil Fungi. Vols. I, II. Academic Press, New York. Ellis, M.B. 1971. Dematiaceous Hyphomycetes. CMI, Kew, UK. Ellis, M.B. 1976. More Dematiaceous Hyphomycetes. CMI, Kew, UK. Ellis, M.B. and Ellis, J.P. 1997. Microfungi on Land Plants. Richmond, London, UK. Erwin, D.C. and Ribeiro, O.K. 1996. Phytophthora Diseases Worldwide. APS Press, St. Paul, Minnesota. Hansford, C.G. 1961. The Meliolineae. Sydowia, Beih. 2:1-806. 79 Phương pháp quản lý mẫu bệnh thực vật Hansford, C.G. 1963. Iconographia meliolinearum. Sydowia, Beih. 5: pls. I- CCLXXXV. Hawksworth, D.L. 1974. Mycologist’s Handbook. Commonwealth Agricultural Bureaux, UK. Hughes, S.J. 1976. Sooty moulds. Mycologia 68:693-820. Index of Fungi. CAB International Mycological Institute, Surrey, UK. Kirk, P.M., Cannon, P.F., David, J.C. and Stalpers, J.A. (eds) 2001. Dictionary of the Fungi. 9 th Edition. CABI Publishing, Wallingford, UK. McLaughlin, D.J., McLaughlin, E.G. and Lemke, P.A. 2001. The Mycota. Vol. VII. Systematics and Evolution. Springer-Verlag, Berlin. Mueller, G.M., Bills, G.F. and Foster, M.S. (eds) 2004. Biodiversity of Fungi. Inventory and Monitoring Methods. Elsevier Academic Press, USA. Nag Raj, T.R. 1993. Coelomycetous Anamorphs with Appendage-Bearing Conidia. Mycologue Publications, Waterloo, Canada. Pitt, J.I. and Hocking, A.D. 1999. Fungi and Food Spoilage. Aspen Publishers, Gaithersburg, Maryland, USA. Rossman, A.Y., Palm, M.E. and Spielman, L.J. 1987. A Literature Guide for the Identification of Plant Pathogenic Fungi. The American Phytopathological Society, St Paul, Minnersota, USA. Sivanesan, A. 1984. The Bitunicate Ascomycetes and their Anamorphs. J. Cramer, Vaduz, Liechtenstein. Spencer, D.M. 1981. The Downy Mildews. Academic Press, London. Sutton, B.C. 1980. The Coelomycetes. CMI, Kew, UK. Smith, D. and Onions, A.H.S. 1994. The Preservation and Maintenance of Living Fungi. 2 nd Edition. IMI Technical Handbook No. 1. CAB International, Wallingford, UK. Vánky, K. 2002. Illustrated Genera of Smut Fungi. 2 nd Edition. APS Press, St. Paul, Minnesota, USA. White, J.F., Bacon, C.W., Hywel-Jones, N.L. and Spatafora, J.W. 2003. Clavicipitalean Fungi: Evolutionary Biology, Chemistry, Biocontrol, and Cultural Impacts. Mycology Series 19. Marcel Dekker, New York. Wingfield, M.J., Seifert, K.A. and Webber, J.F. 1999. Ceratocystis and Ophiostoma: Taxonomy, Ecology and Pathogenicity. APS Press, St. Paul, Minnesota. 80 . Phương pháp quản lý mẫu bệnh thực vật 8 QUẢN LÝ HỒ SƠ MẪU BỆNH 8.1 HỆ THỐNG CƠ SỞ DỮ LIỆU (DATABASE) Việc nhập thông tin về hồ sơ bệnh cây vào hệ thống. pháp quản lý mẫu bệnh thực vật 9 QUẢN LÝ BỘ SƯU TẬP MẪU 9.1 ĐIỀU KIỆN PHÒNG MẪU Một phòng mẫu bệnh phải có một vị trí an toàn và vĩnh cửu để lưu giữ mẫu.

— Xem thêm —

Xem thêm: QUẢN LÝ HỒ SƠ MẪU BỆNH, QUẢN LÝ HỒ SƠ MẪU BỆNH, QUẢN LÝ HỒ SƠ MẪU BỆNH

Lên đầu trang
Đăng ký

Generate time = 0.22297501564026 s. Memory usage = 14.02 MB