Em là chìa khóa mở cửa trái tim anh

HQ Như Lan
HQ Như Lan(421 tài liệu)
(70 người theo dõi)
Lượt xem 730
24
Tải xuống
(Lịch sử tải xuống)
Số trang: 26 | Loại file: DOCX
0

Gửi bình luận

Bình luận

Thông tin tài liệu

Ngày đăng: 03/01/2014, 17:12

Mô tả: Em là chìa khóa mở cửa trái tim anh “Rồi một ngày em nhận ra… Trái tim này ko thuộc về em nữa rồi Nó đã thuộc về một người… Người mà em sẽ dành trọn cả đời này để yêu Anh! Em yêu anh…” Tình cờ. Hôm nay là ngày đặc biệt dành cho các đôi tình nhân. Ngày 14/2. Haz… sao mà nó ghét ngày này thế nhỉ. Đơn giản nó là 1 FA. Ko chỉ có 14/2, nó còn ghét ngày 8/3, 24/12. Ui bây giờ còn phát sinh thêm 20/10. Đúng là lắm chuyện. Nhìn ng` ta có đôi có cặp, tay trong tay, ôm ấp,… trời, ghen tỵ quá đi mất. Đã bao nhiêu lần nó tưởng tượng, vào 1 ngày đặc biệt, ng` định mệnh của đời nó đến tỏ tình… Ôi nghĩ đến mà chảy nước miếng. Chẳng biết cho đến bao giờ mới có ngày đẹp như trong cổ tích đến thế. Trời về đêm càng lạnh hơn thì phải. Nó lẻ loi giữa phố phường đông vui. Mọi thứ đẹp đẽ là thế mà sao cuộc sống của nó lại ko đc đẹp như vậy. Thật ra nếu ko có việc đột xuất của con bạn nó cũng ko ra đường vào nhg~ ngày này đâu. Ngu gì chứ, ra đường rồi về nhà mà tự kỉ xó nhà vì là FA à. Ừ thì đành rằng ở nhà cũng tự kỉ nhg ít ra còn đỡ hơn là ra đường nhìn ng` ta yêu đương nồng thắm, còn mình… “ Ui kệ thiên hạ, FA thì đã sao? Là FA cũng có cái thú vui của nó chứ. Mình phải vui lên vì còn là FA. Nhg sao lại chán thế nhỉ. Ôi, chả hiểu nữa. Hại não quá!” Nó lẩm bẩm 1 mình như bà cụ non. “ Tặng em.” Nó tròn xoe đôi mắt nhìn ng` đàn ông phía trước. “ …” “Em hãy nhận đi, hoa đẹp thế này vứt đi thì uổng lắm” “…” Ng` đàn ông xa lạ kia dí bó hoa to đùng vào tay nó rồi bỏ đi. “ Em rất hợp vs bó hoa đó, anh hi vọng rằng em đừng vứt bỏ nó đi như cô ấy” “…” Nó ngẩn người ra, đến giờ phút này khi ng` kia đã khuất bóng nó vẫn ko thể tiêu hóa hết đc chuyện gì đã xảy ra. Ờ thì nó cũng hơi giật mình, có chút gì đó sững sờ trước 1 khuôn mặt khá điển trai, lại còn tặng hoa cho nó nữa. Trái tim FA của nó khẽ rung rinh. Nhật kí ngày 14 tháng 2 Hôm nay mình gặp đc 1 ng` đặc biệt. Ng` đầu tiên mà mình cảm thấy trái tim mình đập loạn nhịp, ng` đó còn tặng bó hoa cho mìh nữa chứ. Ước gì đc gặp lại ng` đó và ước gì ng` đó là bạn trai của mình thì tốt biết bao. Thôi, Trang ơi tỉnh lại đi em. Vào rừng mơ bắt con tưởng bở à? Nhìn lại bản thân đi. Xấu chết đi đc… Buồn lun L … “ Em nghĩ chúng ta ko hợp nhau.Chia tay là giải pháp tốt nhất cho cả 2” “Ko hợp nhau? Vì lí do đó mà em chia tay vs anh. Vậy tại sao ngày đó em lại đồng ý làm bạn gái anh.” “…” “ Vì ngày đó Hoàng đi du học, mà em cần 1 chỗ dựa vừa vặn anh xuất hiện, hơn nữa anh cũng hao hao giống anh ấy. Đó có phải là lí do ko?” “…” “ Bây h hoàng tử của em đã về, còn anh- 1 tên nghèo hèn này sao xứng vs em anh nói có đúng ko?” “ Đúng,nhg chưa đủ, anh thử nghĩ xem nhà tôi như thế này sao lại phải yêu 1 kẻ 1 xu ko dính túi như anh.” “ Tất cả mọi thứ trước đây của chúng ta đều là giả dối?” “ Haha, tôi yêu anh chỉ là muốn lợi dụng sự học giỏi của anh thôi. Anh đúng là mọt sách dễ bị lừa mà.” “ Em…” “ Này! Anh cầm bó hoa này về đi. Tôi ko muốn nhìn thấy nó. Rác rưởi. Anh xem ng` ta tặng tôi biết bao nhiêu là đồ hàng hiệu, socola nguyên chất từ nước ngoài, tệ nhất cũng là bó hoa 500k,700k. Còn anh? 1 bó hoa xấu xí. Có lẽ là do anh gấp hoa đúng ko? Haha, anh cũng chỉ đến thế mà thôi.” Dứt lời, cô gái trẻ nhẫn tâm vứt bó hoa xuống dưới chân chàng trai trẻ rồi đóng cổng lại. Anh ngây ngốc nhìn cánh cổng cao đóng sập trước mặt mình. Ng` con gái đó đã có 1 thời anh rất rất yêu cô… Anh đau lòng rời đi, anh ko muốn nhìn mặt ng` con gái đó nữa. Cô đã lừa gạt tình cảm anh dành cho cô. Tình yêu đầu tiên của anh sao lại đau đớn đến thế. Ngày valatine, ngày của lễ tình nhân nhg đối với anh lại là sự xót xa, cay đắng. Ng` con gái anh đã từng yêu, yêu cái sự trong sáng ,thuần khiết, yêu nụ cười tỏa nắng mà cô dành cho anh. Nhg để rồi hôm nay, anh đau khổ nhận ra tất cả chỉ là sự lừa dối phũ phùng, chỉ là sự lợi dụng vô liêm sỉ. Tại anh quá ngu ngốc khi mà để cô lừa lâu đến vậy. Phố phường về đêm càng lạnh , cái lạnh càng làm tê tái thêm lòng ng`. Toan định vứt bó hoa tâm huyết mà anh gấp suốt 1 tuần liền vào sọt rác nhg anh đã nhìn thấy 1 dáng hình bé nhỏ, khuôn mặt cô gái hơi ửng đỏ vì lạnh, cô gái đang nói gì đó rồi lại mỉm cười 1 mình. Bỗng chốc anh lại gần cô, tặng cô bó hoa đó, đơn giản là anh thấy cô rất hợp vs nó và anh nghĩ rằng cô sẽ trân trọng nó chứ ko như ai đó… Cũng may hôm nay anh chưa tiết lộ điều bí mật của mình. Nếu ko anh đã ko biết đc bộ mặt thật của Oanh. Bài học tình yêu đầu tiên tuy đau khổ nhg vô cùng quý báu. Chúng ta lại gặp nhau. Chẳng mấy chốc từ cô nhóc năm nhất nó đã trở thành đàn chị năm ba.Dạo này bài vở nhiều, nó luôn luôn trong tình trạng ức chế thần kinh. Lại còn gặp phải mấy môn kinh điển trong danh sách đen của SV. Ôi, học mấy cái đấy hại não chết đi đc!!!!!!!Và nó đã quyết định hàng tối ra công viên gần nhà để giảm bớt áp lực.Nhg cơ bản vẫn là ngắm zai là chủ yếu. Nghe thiên hạ đồn là buổi tối công viên đó lắm zai đẹp lắm. Vậy là nó tí tửng đi thực hiện 1 công đôi việc vừa giảm stress vừa tận hưởng cái đẹp. Khổ nỗi là công nhận là lắm zai đẹp thật nhg mà ng` ta có đôi có cặp hết rồi. Nó tủi thân ngậm ngùi “Thôi thì ngắm cảnh vật vậy.” >”< Kì thật cũng tủi tủi, nó đã năm ba rồi nhg vẫn là FA. “ Chả nhẽ mình kém sức hút đến thế sao?” Nó ngước nhìn bầu trời mà suy nghĩ. Ừ thì nó ko thuộc nghiêng nước nghiêng thành nhg ít ra cũng ko phải xấu xí, nó học ko xuất sắc lắm nhg mà mỗi kì cũng phấn đấu đc loại khá. Thân hình thì bt 1m60, nặng 50 cân. Túm lại nhìn tổng thể thì nó ko thể thuộc dạng ế đc. Nhg sự thực phũ phàng là nó vẫn là FA. Từ cái ngày mà gặp anh, ng` mà nó hi vọng sẽ là bạn trai của nó, nó cũng chẳng gặp lại lần nào nữa. Có lẽ anh chỉ vô tình đi qua trong cuộc đời nó, để lại trong nó 1 kí ức đẹp khó quên. Sau này có khi sẽ chẳng bao h gặp lại nữa. Anh mãi mãi sẽ chỉ là 1 giấc mơ mà nó từng mơ…1 giấc mơ xa rời vs hiện tại. Vậy là đã 2 năm kể từ khi Hiếu chia tay vs Oanh. 2 năm qua anh đã cho mình nhiều cơ hội để hẹn hò, làm quen vs các cô gái khác. Nhg vì sao mà anh ko thể tìm cho mình ng` con gái phù hợp vs anh. Nhg~ cuộc gặp mặt chỉ vài lần thậm chí là 1 lần là phải nói lời : “ game over”. Vì anh quá lạnh lùng hay vì trái tim còn vết thương đau lòng hay vì nhg~ cô gái đó ko phải là nửa kia của anh? Hàng trăm câu hỏi cứ quanh quẩn trong anh. Sắp đến thời gian mà ba anh giao hạn cho anh rồi. Nếu anh ko tìm đc tình yêu đích thực cho mình thì anh sẽ phải lấy 1 ng` con gái xa lạ làm vợ theo sự sắp xếp của gia đình. Ko, anh sẽ phải tìm đc. Anh ko muốn c/đ mình bị trói buộc vs ng` mà mình ko yêu. Anh lặng lẽ bước đi trong công viên. “Ối”- nó nhảy ra phía sau. Chả hiểu nổi nữa tự dưng vòi nước vô duyên lại phun về phía nó. “ Chắc là hỏng vòi phun. Đen thế ko biết.” Trời đang lạnh, nó ngán ngẩm vì số đen bị ướt áo. Nhg mà có biến. “ Trời lạnh đấy, khoác áo vào ko thì bị cảm lạnh .” “…” Nó quay lại nhìn ng` đàn ông đưa áo cho nó. 2 năm rồi, anh dường như đẹp trai lên thì phải. Khuôn mặt có đường nét góc cạnh hơn, nam tính hơn. Quả tim nhỏ bé của nó lại đập liên hồi. “ Ơ, cảm ơn anh.” “ Cô bé cứ mặc đi áo ướt thế kia dễ bị ốm lắm.” Nó cứ thế nhìn anh, đã bao lâu rồi, tưởng chừng như ko thể còn đc gặp đc anh nữa, tưởng như dập tắt hết thảy mọi hi vọng của nó. Và để rồi giờ đây anh ở ngay trước mặt nó, đưa áo cho nó… “ Anh, thật ngại quá, áo của anh…” “ Em cứ mặc đi.” “Em…” Chuông điện thoại reo lên ngắt lời nó định nói. Alo… Vâng con biết rồi. “ Cô bé cứ mặc đi, chỉ là 1 chiếc áo thôi mà. Anh có việc bận, hẹn em khi khác gặp mặt.” Rồi anh vội vã rời đi. Nó chỉ biết đứng ngẩn ra ở đó. Nó còn chưa kịp hỏi tên, địa chỉ của anh để còn trả áo. Còn nữa, ko biết anh còn nhớ ngày 14/2 của 2 năm trước ngày mà anh tặng hoa cho nó. Cũng có khi anh ko nhận ra nó… Và rồi tối hôm nào cũng có 1 cô bé đứng ở 1 chỗ trong công viên chờ 1 chàng trai để trả chiếc áo khoác. Nhg ngày qua ngày chàng trai đó ko xuất hiện. “ Trang ơi, anh ấy chỉ là tốt bụng cho mày cái áo để mày ko bị lạnh thôi. Có lẽ là mày mơ tưởng quá nhiều rồi.” Phải, có lẽ nó đã ngộ nhận quá nhiều rồi. Rõ ràng là anh đã gặp cô bé đó ở đâu rồi thì phải. Nhìn cái khuôn mặt ấy, dáng ng` ấy thật sự rất quen thuộc. Nhg sao anh ko nhớ gì cả. Khi nhìn thấy chiếc áo của cô bị ướt anh đã đi tới đưa cho cô chiếc áo khoác màu lông chuột- cái mà anh thích nhất để cô mặc. Vốn định nói chuyện vs cô thêm vài câu nhg anh lại nhận đc cuộc điện thoại của ba ở bên nước ngoài nói ông nội rất nguy kịch và muốn gặp mặt anh. Có lẽ hình bóng cô gái chỉ là 1 kỉ niệm nhỏ trong anh… Khi tưởng chừng đã hết hi vọng em lại đc gặp anh thêm lần nữa… 3 năm tưởng chừng như chuỗi thời gian khổ đau nhất đối với anh. Anh giờ đây đã đặt dấu chấm hết cho tất cả cái gì gọi là tình yêu. Vợ anh, ng` phụ nữ tưởng chừng như đoan trang, hiền thục kia lại là con ng` bỉ ổi, đầy thủ đoạn. Cô ta nằng nặc đòi ly dị để chiếm đc 1 phần tài sản nhà anh, trước đó còn ngang nhiên cặp bồ. Anh hận, rất hận cái loại đàn bà như thế, dám trêu đùa tình yêu của anh. Cái gì chứ, đưa ra = chứng anh ngoại tình. Anh ko thể tin đc sao trên đời có kẻ gian xảo đến thế, làm cho mọi ng` khinh bỉ anh và thương xót cho cô ta. Anh chán ghét tất cả… Lần trở Việt Nam lần này anh muốn nghỉ ngơi một time, anh muốn cho mình 1 khoảng tĩnh lặng để suy ngẫm về tất cả. Ra trường đc 1 time nó đc nhận ngay vào 1 cơ quan nhà nc’ gần nhà. Lương dù ko cao nhg đại khái cũng ổn định và so vs c/s độc thân của nó cũng dư giả chán. Điều quan trọng là nó đc sống vs gia đình. Đôi lúc con em nó trêu “ Chị là bà cô già, ế chỏng ế chơ ko ai iu, lêu lêu.” Nó cười hì hì, “ Ừ, chị mày ế, nhg mà có sao, sau này chị tiết kiệm tiền rồi chị cho mày hết.” “ Thật á? Vậy chị cứ FA đến hết đời đi để dành tiền cho em lấy chồng.” “ Ranh con, mày rủa chị thế hả em.” “ Á, á… mẹ ơi chị Trang đánh con” Nhật kí ngày… tháng… năm… Anh, tình yêu đầu tiên của em. Tại sao cho tới bây giờ em vẫn ko thể quên đc anh. Có phải em ngu ngốc quá ko khi chờ đợi anh? Mà cũng có khi anh cũng chẳng biết đến sự tồn tại của em ấy chứ. Em cứ hi vọng, hi vọng ngày nào đó phép màu xảy ra và em đc gặp anh, đc cùng anh viết lên những ngày yêu ngọt ngào… “ Trang à, tao có việc bận nên hôm nay nhờ mày dẫn tụi trẻ đi chơi hộ tao.” “ Mày vẫn làm cái vụ tình nguyện đấy hả?” “ Ừ, tại hôm nay xảy ra việc gấp nên tao mới làm phiền mày.” “ OK, hôm nay tao cũng rảnh. Hẹn nhau ở đâu đây?” “ Khu vui chơi ở đường Lê Đức Khánh í. 4h chiều” “ Đc rồi. Nhớ trả công cho tao nhá.” “ Biết roài.” Hôm nay định làm mèo lười nhg xem chừng là ko đc rồi. Nó lười nhác ngồi dậy chuần bị đồ đạc. “ Thôi thì làm việc tốt cho mình và cho XH” 4h chiều nó nhận nhiệm vụ của con bạn thân giao phó. Chỉ có 5 em tầm 6,7 tuổi. em nào cũng khá dễ thương. Nó mỉm cười vui sướng “ Xem ra hôm nay sẽ cực kì vui đây.” Kể cũng tội cho tụi trẻ, mới nhỏ thế mà đã là trẻ mồ côi, Hạnh- bạn nó là ng` trong đội tình nguyện thường xuyên giúp đỡ trẻ em mồ côi, trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Thỉnh thoảng vào dịp cuối tuần hay tổ chức cho 1 nhóm trẻ con đi khu vui chơi. Nhìn đám trẻ nô đùa, háo hức , nghịch ngợm vs các trò chơi, bỗng nó cảm thấy tìm lại chính mình thời còn bé vậy. Cũng hay táy máy, nghịch ngợm đủ các trò. “ Huhu, chị ơi, chị đâu rồi.” 1 bé trai tầm 6-7 tuổi đang khóc òa giữa dòng người qua lại. “ Chú à, sao bạn kia cứ khóc hoài vậy?” Cô cháu gái cứ nhìn bé trai đó rồi bắt anh đến lại gần, nhìn cũng thương tâm anh dừng lại hỏi han. “ Cậu bé à, mẹ cháu đâu sao lại để cháu 1 mình thế này?” “ Cháu ko biết.” Đứa bé vừa nói vừa khóc nức nở. “ Bạn nín đi, mình cho bạn kẹo ngọt này. Ăn kẹo vào cậu sẽ ko thấy buồn nữa.” Nhìn cô cháu gái của mình tươi cười đưa kẹo cho đứa trẻ kia, bỗng chốc anh cảm thấy thật ngọt ngào. Đứa cháu này chắc chắn tương lai sẽ trở thành 1 cô gái tốt bụng, dễ thương. Tiếc rằng nhg~ ng` phụ nữ trước đây đến với anh đều ko đc như vậy. “ Để chú đưa cháu đi tìm mẹ nhé.” “ Cậu yên tâm đi, chú mình là ng` tốt. Chú sẽ tìm đc mẹ của cậu.” … “ Tao xin lỗi… hic hic… tao ko tìm thấy Minh đâu cả Hạnh ơi.” “ Sao? Lạc mất bé Minh? Đc rồi tao đến ngay.” “ Hức hức, tao xin lỗi.” “ Thôi nín đi, mày đang ở đâu?” “ Tao ở trung tâm khu vui chơi.” “ Rồi, đợi đấy khoảng 15’ nữa tao đến.” … “Chị xinh đẹp”. Cậu bé chạy ào vào lòng nó, khóc nức nở. “ Em nhớ chị.” “ Minh, em đi đâu vậy? Làm chị lo lắm có biết ko?” “ Em xin lỗi, tại em mải chơi. Chị xinh đẹp tha lỗi cho em nha.” “ Ưm, lần sau đừng thế nữa nha.” “ Iu chị Trang nhất. À, chú đẹp zai dẫn em về.” “Ai?” “Kia kìa, có cả bạn Kẹo nữa.” Nó ngước lên nhìn ng` đứng phía trước… Có phải hay chăng đây là hiện thực. Anh, ng` mà nó ao ước bấy lâu, đang đứng trước mặt nó. Vì anh mà nó chờ đợi suốt 5 năm, vì anh mà nó ko yêu 1 ai khác, 1 lòng thủy chung chờ anh. Nhg liệu rằng anh có biết đến nó, biết đến tình cảm đơn phương mà nó dành cho anh? 5 năm trước, nó gặp anh chỉ vẻn vẹn có 2 lần, mỗi lần gặp chỉ là cái chạm mặt thoáng qua. Anh xuất hiện trong cuộc đời nó như 1 ánh sao sáng lấp lánh nhg ánh sao ấy ở rất xa, rất xa, nó chỉ ngắm nhìn mà ko thể chạm vào, chỉ mơ tưởng mà ko thể thành hiện thực. “ Xem ra cậu bé đã tìm đc ng` nhà của mình rồi.” “ Cảm ơn anh.” “ Ko có gì. Có lẽ tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Vậy xin phép, Kẹo, chúng ta về thôi.” “ Chào Minh nha, tớ về đây.Em chào chị xinh đẹp.” “ Cháu chào chú, chào Kẹo. Chụt.” Cậu bé nhanh chân chạy tới bên bé gái thơm 1 cái rõ to vào đôi má mũm mĩm trắng hồng đó. Cô bé ngượng ngừng chạy về phía chú của mình ra về. “ Anh có thể cho em xin địa chỉ để sau này có thể tỏ lòng cảm ơn ko?” “ Có duyên sẽ gặp lại.” Lần thứ 2 nó ko hỏi đc tên và địa chỉ của anh. Nó thất vọng tràn trề. Tại sao nó lại kém cỏi đến thế. “ Chị xinh gái, chú ấy tên là Hiếu, số nhà 103 đường Nguyễn Du, phường Thị Khuê.” Nó ngạc nhiên nhìn đứa trẻ. “ Sao em biết?” “ Em thấy bạn Kẹo gọi tên chú ấy, à bạn ấy cho em địa chỉ nhà còn rủ khi nào em rảnh thì đến nhà bạn ấy chơi.” “ Ưm, chị biết rồi, cảm ơn em.” Đứa bé này đáng iu quá, bảo sao cái Hạnh cưng nó đến thế. Nếu ông trời đã cho nó có cơ hội đc gặp anh 1 lần nữa thì nó sẽ tận dụng triệt để cơ hội này. Ai bảo cần có duyên, nó sẽ tạo cho bản thân cái duyên này. Trùng hợp thay nhà bà ngoại của nó gần ngay đấy. Đc, vậy là sẽ đc gặp anh dài dài rồi. … Hôm nay, anh đc gặp mặt cô gái năm đó… Cô bé đã trưởng thành hơn nhiều so vs ngày đó. Tất nhiên là xinh hơn rồi. Anh mỉm cười. Và rồi anh cũng nhớ ra mình đã gặp cô ở đâu. Lần đầu khi anh thất tình, anh gặp cô. Lần thứ 2 gặp cô, anh trong tình trạng ko tìm đc bạn gái nào phù hợp. Và lần thứ 3 khi anh bỏ trốn tất cả, muốn quên đi ng` vợ đểu cáng anh lại đc gặp cô. Ko hiểu sao, khi nhìn gương mặt ấy, đôi mắt ấy, dáng hình ấy anh muốn đc che chở, bảo vệ cô. Muốn đc ở bên cô mãi mãi. Lần đầu tiên gặp cô, trái tim anh mách bảo cô là 1 ng` lương thiện, thuần khiết. Nhg tại sao anh lại ko để ý cô kĩ hơn, ko cho con tim 1 cơ hội để tìm hiểu. Tại sao anh lại ngốc đến thế? Hôm nay cũng thế, đáng lẽ ra anh phải tận dụng triệt để cơ hội để làm quen vs cô, nhg chả hiểu sao anh lại bỏ đi vs câu nói: “ Có duyên sẽ gặp lại.” Anh lo sợ?Chính cái sợ hãi đó đã lấp đi mọi tâm tư thật lòng của anh. Bản thân anh, trái tim anh lo lắng mình sẽ bị lừa dối, sẽ bị bỏ rơi như bao lần trước. Anh, vẻ ngoài lạnh lùng, bên trong là trái tim đóng kín ko muốn bị đau khổ thêm nữa. Anh chịu quá đủ rồi. Anh thầm suy nghĩ biết đâu cô đã có bạn trai hay có khi đã lập gia đình cũng nên. Cảm xúc nhất thời dành cho cô có lẽ chỉ là thoáng qua mà thôi. Nên quên đi là tốt nhất. Chúng ta thật có duyên. “ Lyly, đứng lại.” Con chó nhỏ nghịch ngợm chạy vọt ra ngoài đường. “ Chú… chú… mau bắt nó lại. Nó gặm giày của Kẹo.” 2 chú cháu chân đất chạy đuổi theo con chó nhỏ. Rầm. Tiếng đổ xe máy vang lên. Kèm theo là tiếng sủa “gâu gâu” “ Thôi chết, Lyly… tai nạn.” 2 bóng ng` chạy đến thì thấy 1 cô gái đang ngã giữa đường. “ Cô ko sao chứ?” “ Là chị xinh đẹp”- con bé bất ngờ kêu lên- “ Chị có sao ko? Lyly hư quá!”. Cô bé chạy nhanh tới chỗ chú chó nhỏ. Biết mình vừa gây họa nên chú chỏ nhỏ ngoan ngoãn để cô chủ nhỏ dắt đi. “ Đợt này chị sẽ trừng trị em thật nặng.” “ Thật ngại quá, hại cô bị ngã xe.” “ Ko sao , chỉ bị xước nhẹ thôi mà.” “ Chị ơi, chị vào nhà em đi, để chú băng bó cho chị. Ngã như vậy dễ bị nhiễm trùng lắm.” . Em là chìa khóa mở cửa trái tim anh “Rồi một ngày em nhận ra… Trái tim này ko thuộc về em nữa rồi Nó đã thuộc về một người… Người mà em sẽ dành. Minh sang nữa.” “ Yeah, iu chị Trang nhất.” … Em là chìa khóa mở cửa trái tim anh. “ Kẹo, cháu thấy chị Trang là ng` ntn?” “ Chị xinh đẹp rất tốt bụng và

— Xem thêm —

Xem thêm: Em là chìa khóa mở cửa trái tim anh , Em là chìa khóa mở cửa trái tim anh , Em là chìa khóa mở cửa trái tim anh

Lên đầu trang
Đăng ký

Generate time = 0.25028300285339 s. Memory usage = 13.97 MB